KHẢI TUỆ QUANG

[PHÁP ĐÀM] BÀI PHÁP 31 – 40

Đăng bởi Khải Tuệ Quang
1 comment 228 views

BÀI 31 – Chuyện Hộ Pháp Âm Thầm Của Chư Thiên

‎Những Chuyện Hộ Pháp Âm Thầm Của Chư Thiên Ít Người Học Phật Biết, Nay Thầy Kể Cho Các Con :

Chư thiên đòi bơm dưỡng chất cõi trời để cứu mạng Bồ-tát khi Ngài tuyệt thực khổ hạnh. Khi Ngài nhịn ăn đến mức da bụng dính sát xương sống, cơ thể suy kiệt cận kề cái chết, các vị chư thiên hộ pháp đã đến bên Ngài và đề nghị:

‎​”Thưa Ngài, xin đừng tuyệt thực hoàn toàn như vậy. Nếu Ngài nhịn ăn, chúng tôi sẽ bơm thiên súc (ojā – thứ tinh chất, dưỡng chất tối cao của cõi trời) qua các lỗ chân lông của Ngài để nuôi dưỡng cơ thể này.”

‎​Bồ-tát đã thẳng thừng từ chối. Ngài tư duy rằng: Nếu mình đang tuyên bố với mọi người xung quanh là mình tuyệt thực hoàn toàn, mà lại âm thầm nhận dưỡng chất từ chư thiên qua lỗ chân lông thì đó là hành vi dối trá, không trung thực. Ngài chủ động từ chối sự bảo hộ này để tự đi tìm con đường Trung đạo.

‎​Chư thiên túc trực canh giữ và thẩm định khi Bồ-tát ngất xỉu. Khi Bồ-tát nỗ lực nín thở và nhịn ăn đến mức tột cùng, cơ thể Ngài không chịu nổi và ngã rầm xuống đất, bất tỉnh nhân sự. Lúc đó, một nhóm chư thiên vây quanh túc trực để bảo vệ Ngài và tranh luận:

‎​Có vị chư thiên nói: “Sa-môn Cồ-đàm chết rồi!”

‎​Vị khác lại nói: “Chưa chết, Ngài chỉ đang hấp hối thôi.”

‎​Những vị chư thiên có trí tuệ hơn thì khẳng định: “Không, Ngài không chết và cũng không hấp hối.Ngài đang trú trong định.

Họ túc trực canh giữ để đảm bảo không có thú dữ hay ác nhân đến xâm phạm cơ thể của Ngài khi Ngài đang hôn mê sâu do kiệt sức. Ngài Tu Khổ Hạnh Đến Mức Mà Đến Đồng Môn Khi Đó Khiếp Sợ , Trời Cũng Khiếp Sợ. Đúng Chỉ Còn Da Bọc Xương. Chính Ngài Nói Là Ta Tu Tập Khổ Nhất, Đệ Nhất Khổ.

Tức là ngoại đạo chưa ai tu khổ hạnh đến cảnh giới đó như ngài
“Khi Ta Sờ Vào Bụng thì ta sờ thấy xương sống”
“Một cơn gió thổi qua cũng khiến ta đau đớn như hàng trăm nghìn mũi kim đâm vào người”

BÀI 32 – Vì Sao bồ tát có thể chủ động chọn cha mẹ và nhập thai ở kiếp cuối

‎​Để có thể hiểu rõ cốt tủy điều này, Các con cần hiểu cơ chế này qua các yếu tố bản chất sau đây.

‎​Người phàm phu khi chết đi, do tâm còn đầy dẫy tham, sân, si và không có định lực, nên dòng tâm thức tái sanh sẽ bị nghiệp lực bất định lôi kéo một cách thụ động vào các bào thai hoặc hoá sanh tương ứng với nghiệp của mình, hoàn toàn không có sự tự chủ.

‎​Bồ Tát ở kiếp cuối cùng thì hoàn toàn khác. Ngài đã trải qua vô số kiếp tích lũy các phẩm hạnh hoàn hảo ở mức độ tột đỉnh, gọi là các độ Ba-la-mật. Năng lượng thiện nghiệp và định lực của Ngài lúc này vô cùng vĩ đại, thuần khiết. Chính khối thiện nghiệp khổng lồ này tạo ra một năng lực đặc biệt gọi là sự tự chủ của tâm thức. Khi từ bỏ thân uẩn ở cõi trời Đâu-suất để giáng sinh xuống nhân gian, Bồ Tát luôn giữ chánh niệm và tỉnh giác trọn vẹn, không một giây phút nào bị vô minh che lấp như người thường.

‎​Việc Bồ Tát chủ động thực hiện năm sự quán xét vĩ đại gồm thời đại, châu lục, quốc gia, dòng họ và người mẹ thực chất không phải là Ngài dùng một thứ thần quyền nào đó để ép buộc hay bẻ gãy luật nghiệp báo. Đây là một sự lựa chọn dựa trên quy luật tương thích hoàn hảo về nhân duyên.

‎​Một bậc Đại Sĩ có phước đức vô song như vậy thì dòng tâm thức tái sanh của Ngài không thể kết nối với những người cha, người mẹ có nghiệp lực thấp kém hay ô uế được. Ngài phải tìm kiếm một môi trường, một dòng họ có đủ phước báu và một người mẹ có giới hạnh hoàn hảo, thanh tịnh đã tích lũy từ nhiều đời để làm cái bình chứa tương thích. Người mẹ được chọn phải là bậc nữ nhân giữ gìn năm giới tinh nghiêm từ thuở chí sinh, đồng thời đã phát nguyện và tích lũy công đức làm mẹ Bồ Tát suốt một trăm ngàn đại kiếp. Giữa một chúng sanh mang phước báu tối thượng và người mẹ có giới đức trong sạch luôn có một lực hút nghiệp báo tương thích hoàn hảo. Việc Ngài chủ động nhập thai hoàn toàn là sự nhận biết rõ ràng bằng năng lực chánh niệm và tỉnh giác trọn vẹn, chọn đúng nơi có đầy đủ duyên lành thù thắng để giáng sinh, làm bàn đạp cho hành trình tự lực tu tập, tự mình đoạn tận phiền não và chứng đạt quả vị Chánh Đẳng Chánh Giác dưới cội bồ đề về sau.
‎​
‎Các con cần lưu ý quan trọng ở điểm này, để có chánh kiến đúng đắn : ​Khi nhập thai, Bồ Tát vẫn là một chúng sinh phàm phu hữu tình, chưa hề đoạn trừ hết phiền não để đắc quả giải thoát hay thành Phật, Ngài vẫn đang nằm trong vòng luân hồi và chịu chi phối bởi nghiệp. Việc Ngài chọn cha mẹ là chọn cái quả của thiện nghiệp tối thắng mà Ngài đã gieo, chứ không phải Ngài là một vị Phật toàn năng đang đóng một vở kịch huyễn hóa xuống trần gian để cứu độ theo kiểu biến hóa thần thông như các ngụy kinh phát triển đời sau xuyên tạc.

‎​Phước báu tối thượng của Ngài khiến cho tiến trình đản sinh trở nên đặc biệt hy hữu, hoàn toàn thanh tịnh và không hề mang lại sự đau đớn thể xác cho người mẹ như các ca sinh nở thông thường của con người.

Ngài sinh ra là một con người bằng xương bằng thịt, trải qua tiến trình trưởng thành, rồi cũng phải đối mặt với quy luật già, bệnh, chết của một chúng sinh. Chính việc một con người thực tế, nhờ tự lực tu tập đúng chánh pháp, vẫn có thể chiến thắng luân hồi đã chứng minh rằng vinh quang giải thoát thuộc về nỗ lực của con người, chứ không phải sự cứu rỗi của thần linh.

‎​Thế nên, việc chủ động chọn nơi nhập thai của Bồ Tát hoàn toàn là một tiến trình khoa học của nhân quả, nơi mà chánh niệm tỉnh giác và phước báu tích lũy đạt đến độ tự chủ tối đa, chứ không có một chút màu sắc mê tín hay hoang đường nào ở đây cả.

Những người bên Phát Triển họ xuyên tạc quá mức sự thật. Họ biến ngài thành 1 vị Thần Toàn Năng từ khi nhập thai đến khi niết bàn. Bồ Tát Là Phàm Phu Chưa Thoát Khỏi Luân Hồi, Thế Mà Họ Xuyên Tạc Bồ Tát Cao Hơn Cả Quả Vị Alahan.

Ngài vĩ đại không phải vì Ngài là một vị thần linh bước ra từ huyền thoại, mà Ngài vĩ đại bởi Ngài là một con người bằng xương bằng thịt. Một con người đã tự mình, bằng năng lực tự lực phi thường và lòng tinh tấn kiên cường, đơn độc đi xuyên qua màn đêm vô minh của nhân loại.

​Ngài đã tự mình tái khám phá ra Chánh pháp tối thượng – con đường cổ xưa vốn đã bị cát bụi thời gian vùi lấp, tự mình chứng đạt quả vị tối cao Chánh Đẳng Chánh Giác mà không nhờ sự chỉ dẫn của bất kỳ vị đạo sư hay đấng thần quyền nào. Sau khi tự mình đập tan xiềng xích luân hồi, Ngài đã từ bi hiển lộ lại con đường ấy cho đời, dựng đứng lại những gì bị ngã đổ, phơi bày những gì bị che khuất và mở toang cánh cửa bất tử cho nhân thiên. Chính sự vĩ đại của một con người tự lực khai phá, tự mình chứng đắc và hiến dâng trọn vẹn Chánh pháp cho thế gian mới là Sự Vĩ Đại Cao Thượng.

BÀI 33 – Học Phật Hay Chỉ Tích Lũy Kiến Thức?

Cái lỗi lớn nhất của người tu thời nay là thích làm học giả nghiên cứu, thích bàn luận huyền học cao siêu để chứng tỏ cái ngã của mình thông thái, chứ không chịu làm một bệnh nhân nghiêm túc uống thuốc. Công thức thuốc của Đức Phật để lại trong Tam tạng Pali cực kỳ thực tế và trực diện: Giới – Định – Tuệ, hay nói trắng ra là dùng Chánh niệm tỉnh giác soi chiếu ngay vào tiến trình Danh Sắc này để thấy rõ bản chất Vô thường, Khổ, Vô ngã.

​Nhưng ngặt nỗi, người ta chê thuốc thật thì đắng, chê công thức Nguyên thủy đơn giản quá nên không thèm hành trì. Họ cứ thích chạy theo những lý thuyết trừu tượng viễn vông, những trạng thái định tưởng tượng, hay dính mắc vào ba cái chuyện linh hồn phi nhân nhập xác bên ngoài. Họ quên mất rằng chừng nào sáu căn tiếp xúc sáu trần mà chánh niệm vắng mặt, thì ngay sát-na cảm thọ khởi lên, ái dục và sân hận sẽ lập tức kéo họ chìm sâu vào dòng bộc lưu của sinh tử luân hồi.

Đức Phật đã khẳng định giáo pháp của Ngài là Thiết thực hiện tại, Đến để mà thấy, Có tính hướng thượng và được người trí tự mình giác hiểu. Tu là để thấy rõ bản chất của Ngay Bây Giờ, để nhận diện xem tâm tham, tâm sân, tâm si đang vận hành thế nào mà liễu tri và đoạn trừ. Chứ tu không phải để biến mình thành một kho tàng kiến thức rỗng tuếch, ôm một đống tà kiến mơ hồ rồi tự lừa mình dối người rằng mình đang cao siêu.

​Cho nên, nếu chúng ta muốn trị dứt điểm cái bệnh luân hồi này, thì việc đầu tiên là phải dừng ngay cái việc bơi lội lung tung, chạy theo ba thứ lý thuyết suông hay cầu xin cúng bái lại. Hãy quay về giữ Giới cho thật sạch, giữ Chánh niệm cho thật vững để quan sát thân tâm hằng ngày. Chỉ khi nào bẻ gãy được ái dục ngay nơi cảm thọ bằng tuệ giác chân thật, lúc đó chúng ta mới thực sự bước lên bờ giải thoát. Quý vị suy ngẫm xem có đúng không?

BÀI 34 – Chánh Niệm Không Phải Là Kiểm Soát

Nhiều người bước vào đường tu với một cái ảo tưởng rất lớn: Tôi muốn làm chủ cái tâm này, tôi muốn dẹp bỏ cơn giận, tôi muốn kéo dài niềm vui. Quý vị nhìn lại xem, đó chính là tâm tham và tâm si đang vận hành dưới lớp vỏ bọc mang tên tu hành. Chánh pháp khẳng định một sự thật tối hậu: Vô ngã. Đã là vô ngã thì làm gì có cái Tôi nào ở đây để mà điều khiển, để mà đòi làm chủ?

‎​Bản chất của tâm thức chỉ là một dòng chảy danh sắc liên tục sinh diệt theo quy luật duyên khởi. Khi sáu căn tiếp xúc với sáu trần, cảm thọ lập tức sinh khởi. Khổ thọ hay lạc thọ hiện lên là do quả nghiệp hay do sự vận hành tự nhiên của thân lý, quý vị không có cách nào ngăn cản nó sinh ra được. Cái sai lầm chí mạng của phàm phu là khi lạc thọ khởi lên thì vội vàng dính mắc, tìm cách chiếm đoạt (Tham), còn khi khổ thọ khởi lên thì lập tức oán ghét, tìm cách xua đuổi hoặc đè nén (Sân).

‎​Chính cái phản ứng nhào vô can thiệp, dính mắc hay xua đuổi đó, chính là Ái dục đang kết hợp với các Hành uẩn bất thiện. Đó mới là cái động cơ liên tục bơm năng lượng để quay tiếp bánh xe luân hồi đau khổ theo trục Thọ duyên Ái.

‎​Tuệ giác đích thực không phải là biến mình thành một tảng đá không biết vui buồn, cũng không phải là đi tìm một cái tâm trống rỗng vô tri theo kiểu tà định. Tu không phải là tìm một cái Tôi đứng ngoài dòng chảy để làm người chứng kiến, mà là để cho Chánh niệm và Tỉnh giác tự soi chiếu và ghi nhận dòng chảy danh sắc đó một cách thuần túy, hoàn toàn vắng bóng sự can thiệp của bản ngã.

‎​Khi thọ khổ khởi lên, chánh niệm biết rõ đây là thọ khổ đang vận hành, nó vô thường, nó không phải là tôi, không phải của tôi. Cơn giận nhô lên, biết rõ đây là tâm sân đang sinh khởi do có duyên sự kích thích, rồi nó cũng sẽ tự diệt đi theo đúng quy luật vô thường. Chỉ cần quý vị giữ sự quan sát thuần túy, không đồng hóa mình với cảm thọ, không khởi tâm ái dục hay sân hận để phản ứng lại, thì ngay lập tức vòng xích nghiệp báo bị chặt đứt tại chỗ.

BÀI 35 – Bạn Đã Sẵn Sàng Đối Diện Cái Chết Chưa?

‎​Quý vị đừng đợi đến lúc lên giường bệnh hay đối diện với cái chết mới cuống cuồng đi tìm chánh niệm. Lúc đó hệ thần kinh rệu rã, tưởng uẩn điên đảo, các cận tử nghiệp bất thiện tích lũy từ quá khứ chực chờ hiện khởi, quý vị lấy gì để tự cứu mình nếu không có gốc rễ tu tập?

‎​Chiếc khiên bảo vệ duy nhất và kiên cố nhất là năng lực thực chứng ngay trong đời sống hằng ngày. Sáng ăn cơm biết rõ đang ăn, đi đứng biết rõ đang đi đứng, khi chạm trần cảnh biết rõ tâm mình đang phản ứng thế nào. Phải tích lũy từng sát-na tỉnh giác nhỏ nhặt trong thực tế như vậy thì mới mong có đủ nội lực để vượt qua các bộc lưu đại nạn của sinh tử. Đừng đi tìm kiếm những điều thần bí, lý thuyết suông nữa, cốt tủy giải thoát nằm ngay nơi hơi thở và cảm thọ của quý vị lúc này thôi.

Muốn ra đi một cách tự tại, không sợ hãi, thì ngay lúc này, khi tai còn nghe rõ, mắt còn nhìn thấy, hãy thúc liễm thân tâm, vun bồi chánh niệm tỉnh giác trong từng khoảnh khắc hiện tại. Hãy quán chiếu thân này chỉ là sự hợp thành của tứ đại – đất, nước, lửa, gió – đến giờ tan rã thì trả về cho tự nhiên, tuyệt nhiên không có một CÁI TÔI nào trong đó. Hãy nhìn vào quyến thuộc để thấy họ chỉ là những chúng sinh đồng hành qua các dòng nghiệp lực, hết duyên thì mỗi người lại tự bước đi trên con đường nghiệp quả của riêng mình. Khi buông được bám chấp của Tham, xuyên thủng màn sương của Si, cái chết không còn là sự sụp đổ đáng sợ, mà chỉ là sự khép lại tự nhiên của một tiến trình danh sắc cũ để một lộ trình mới được tiếp diễn, nhẹ nhàng, tịch tịnh và thảnh thơi vô cùng.

Nhớ kỹ lời tôi , hãy học cách chết mỗi ngày từ giờ. Đối diện với chính nó, đến khi không còn thấy sợ nữa thì thôi. Hãy đối diện với thứ mà quý vị bấy lâu nay thấy sợ nhất. Sanh tử là lẽ vô thường, thân hoại mạng chung là điều ai cũng phải đối mặt, có sợ hãi cũng không tránh được. Thay vì hoang mang, hãy nhìn thẳng vào thực tại luân hồi để thấy thân này mong manh như giọt sương ban sớm. Mạnh mẽ lên nhé, hãy tu gấp 2, gấp 3 lần bình thường. Ý thức được sự ngắn ngủi của kiếp người, hãy quyết tâm tinh tấn nhiều hơn nữa để tự tìm cho mình một nơi nương tựa vững chắc trước khi hơi thở này chấm dứt. Buông xuống hết, đừng dính mắc bất kỳ điêù gì. Học cách buông từ giờ. Đây Không Phải Là Tôi, Của Tôi.

Namo Tassa Bhagavato Arahato Sammāsambuddhassa.
Sādhu Sādhu Lành thay!

BÀI 36 – Trí tuệ của vị thánh A la hán khi thân xác lão hóa

​Về mặt sinh học lẫn pháp học, thân xác hay các sắc thần kinh của một vị A-la-hán vẫn thuộc về Sắc pháp do Tứ đại (Đất, Nước, Lửa, Gió) cấu thành, chịu sự chi phối tuyệt đối của quy luật Vô thường và Lão hóa. Đức Phật và chư vị A-la-hán khi về già vẫn chịu sự suy nhược của thể xác, bệnh tật và trải nghiệm các Thọ khổ thuộc thân. ​Tuy nhiên, sự giác ngộ của vị A-la-hán thuộc về Danh pháp (gồm Tâm và Tâm sở), hoàn toàn không nằm ở một bộ não đặc biệt hay chống lại được sự lão hóa sinh học. Sự khác biệt cốt tủy là các Ngài đã diệt tận hoàn toàn Vô minh và Si tâm sở, chấm dứt vĩnh viễn mọi Phiền não .

​Ở người phàm phu: Khi hệ thần kinh suy thoái theo thời gian, sự tổn hại vật lý đó kết hợp với Vô minh và Tà kiến bám chấp bản ngã sẽ sinh khởi Thọ ưu khiến tâm rơi vào sợ hãi, hoảng loạn và chao đảo trong mê mờ.

‎​Ở vị A-la-hán: Nhờ Như thật tuệ tri, các Ngài thấy rõ sự lão hóa của thân xác chỉ là sự hoại diệt tự nhiên của Sắc pháp. Thân xác có thể chịu đau đớn, nhưng Tâm các Ngài hoàn toàn không bị đồng hóa, không dấy lên sự sợ hãi hay bất kỳ phiền não nào.

‎​Tuệ giác giải thoát là sự hiện diện của Tâm sở Tuệ đã sạch bóng phiền não, không phải là thuộc tính hay sản phẩm của tế bào thần kinh.

BÀI 37 – Pháp niệm ân Tam Bảo

‎Pháp niệm ân Tam Bảo là một đề mục thiền vô cùng cao quý và thâm sâu. Trong kinh điển, Đức Phật từng dạy rằng khi ở nơi vắng vẻ hay lúc đối mặt với sợ hãi, việc nhớ nghĩ đến công đức Tam Bảo sẽ giúp lòng người lắng dịu và vượt qua khiếp đảm. Nhưng quý vị cần hiểu thật rõ lý do tại sao khi gặp một biến cố bất ngờ như va chạm giao thông, quý vị cố nhớ niệm Tam Bảo mà vẫn bất thành và bị cơn sân cuốn đi.

‎Sự tắc nghẽn này nằm ở chỗ quý vị đang nhầm lẫn giữa ngôn từ khái niệm và sự thật diễn ra trên thân tâm.

‎Lúc bình thường, khi tâm mới dấy lên sự phóng dật hay phiền não nhẹ nhàng, quý vị nhẩm niệm danh hiệu hoặc ân đức Tam Bảo trong đầu. Đó là việc dùng một suy nghĩ lành tính để thay thế cho một suy nghĩ bất thiện. Cách này chỉ có hiệu quả khi cảnh bên ngoài còn nhẹ và tâm quý vị còn thong dong. Nhưng khi một va chạm giao thông bất ngờ nổ ra, đó là một sự va đập cực mạnh đánh thẳng vào mắt, tai và thân thể quý vị. Cảm giác chấn động, tim đập liên hồi và phản xạ tự nhiên của cơ thể bùng lên trong thời gian cực nhanh.

Lúc đó, nếu quý vị bắt trí óc phải lôi ra một chuỗi câu từ hay hình ảnh Đức Phật để đè nén cơn sốc, thì chẳng khác nào dùng một chiếc lá để đỡ lấy một cỗ xe đang lao dốc. Hai tiến trình này lệch pha nhau hoàn toàn. Càng cố lẩm nhẩm trong hoảng loạn, quý vị càng thấy bất lực và cơn giận lại càng bùng lên mạnh hơn. Quý vị cần thấy rõ khoảnh khắc tim đập thình thịch, lồng ngực thắt lại hay sự bàng hoàng xuất hiện ngay khi xe đụng, đó hoàn toàn là phản ứng trả nghiệp tự nhiên của thân sắc. Không ai có thể chặn đứng cái giật mình hay sự chấn động sinh học đó.

‎Nhớ nghĩ đến Tam Bảo rốt ráo ngay giữa biến cố không phải là đọc thuộc lòng một câu kinh hay lẩm nhẩm danh hiệu trong đầu. Nhớ Tam Bảo chính là sống với đúng tánh chất của Tam Bảo ngay tại khoảnh khắc đó. Ngay sau cú va chạm, thay vì cuống cuồng tìm kiếm câu chữ trong trí óc, quý vị chỉ cần đứng yên, ghi nhận trọn vẹn sự nóng rát, sự run rẩy hay cơn bực tức đang bùng lên trên thân mình mà không thốt ra lời chửi thề, không vội nhảy xuống xe ăn thua đủ.

Chính sự tỉnh giác không hành động theo cơn sân đó là Phật. Sự thấy rõ cảm giác chấn động đang sinh ra rồi tự dịu xuống trên thân thể là Pháp. Và thái độ bình thản, không chống đối chính là Tăng. Quý vị không đọc tên Ngài bằng miệng, nhưng tâm quý vị đang vận hành đúng theo tuệ giác của Ngài. Đó mới là cách nhớ nghĩ Tam Bảo rốt ráo nhất.

‎Muốn trong biến cố lớn mà tâm tự động điềm tĩnh, quý vị không thể chờ đến lúc đụng xe mới bắt đầu tập. Hằng ngày, khi đối diện với những chuyện bất như ý nhỏ nhặt như tiếng còi xe inh ỏi hay một lời nói khó nghe, quý vị hãy tập thói quen quay về nhìn lại phản ứng trên thân mình. Việc rèn luyện đều đặn này sẽ tạo thành một thói quen tâm lý cực kỳ sâu dày. Khi thói quen đó đã vững vàng, gặp sự cố bất ngờ, tâm quý vị sẽ tự động bật chế độ quan sát điềm tĩnh như một phản xạ tự nhiên mà không cần trí óc phải lẩy ra bất kỳ câu chữ nào.

‎Những lần tới, gặp tình huống xung đột mạnh, quý vị đừng hoảng loạn vì mình quên niệm câu chữ. Hãy chấp nhận sự giật mình ban đầu là chuyện tự nhiên. Lập tức dồn sự nhận biết vào cảm giác trên thân sắc, giữ sự im lặng và để cho cơn chao đảo tự sinh rồi tự diệt. Đứng vững giữa bão xô bằng sự tỉnh giác trọn vẹn, đó mới là đỉnh cao của pháp niệm ân Tam Bảo và là con đường giải thoát chuẩn xác nhất.

BÀI 38 – Mọi Sự Hiện Hữu Đều Đang Đi Về Tan Hoại

Học cách buông dần đi, cha mẹ ông bà con cái nhiều như đất đại địa, không phải chỉ kiếp này mới có ! Không có gì trên đời này là của Ta cả.
Khi thấu suốt nghiệp báo nhân quả, vô thường, khổ, vô ngã. Quý vị sẽ hiểu rõ chẳng có cái gì là của quý vị cả. Hãy dành thời gian cho mình để Tu, không phải là ích kỷ. Mà để sống đúng với bản chất của sự thật – Cô Đơn Độc Hành!
Để tôi nói lại lời của đức Phật cho nghe lại 1 lần nữa nhé!
Ta chưa thấy 1 ai ở đời chưa từng là cha mẹ, anh, chị, em , con , cái , quyến thuộc của các ngươi. Nếu lấy hết cành cây của tất cả các loại cây trên địa đại này bẻ từng cành và đếm, đây là mẹ tôi của kiếp này, đây là mẹ tôi của kiếp kia….. Vvv cho đến khi không còn 1 cây nào nữa. Thì vẫn chưa đếm hết số người mẹ của các ngươi”
Nghe nổi da gà chưa?
Thực tế thì vắng mợ thì chợ vẫn đông, đừng có suy nghĩ sau khi mình nằm xuống thì người khác thiếu mình họ không vui, hay không sống tốt được. Vài người bạn hay và người thân quen xã hội cùng nắm họ đến thắp nén hương. Còn người thân trong gia đình khóc than vài ngày. Xong ai về nhà người lấy, cuộc sống lại diễn ra bình thường.
Khoảng vài chục năm đến ngày giỗ con cháu nó thắp nén hương cho có lệ. Khoảng chừng 100 năm bóng dáng tên tuổi của quý vị gần như là xoá sạch khỏi trái đất rồi. Chẳng ai quan tâm quý vị từng là ai nữa cả. Cát bụi về với cát bụi. 100 năm là tôi nói đến người nổi tiếng, còn đa số quý vị ở đây chừng 50 năm gì đấy thôi. Chẳng còn ai quan tâm đống tro tàn của quý vị đâu. Tỉnh đi nhé!
Ngẫm thấy cũng buồn đúng không, bao năm vất vả mưu sinh. Tham lam vơ vét, cuối cùng thì đều bình đẳng trước sanh tử, đều tay trắng cát bụi về với cát bụi. Giàu hay nghèo, Trí hay ngu… Tất cả đều không thoát khỏi thần chết !

Bản chất của mọi sự hiện hữu này vốn là vậy, người trí thấy trước bằng con mắt của trí tuệ. Để điều hướng bản thân sống trong thiện pháp, để không bị vô minh che mờ mắt khiến bản thân sau phải rơi vào đường ác. ​Thế gian này vốn dĩ không có bất kỳ điều gì vĩnh hằng. Tất cả mọi hiện tượng từ vật chất đến tâm thức đều sinh khởi, biến đổi liên tục rồi tan biến trong từng khoảnh khắc ngắn ngủi. Sự sống chưa bao giờ hứa hẹn cho bất kỳ ai một ngày mai, nhưng sự kết thúc của một kiếp người lại là cái đích tuyệt đối không ai tránh khỏi. Dù là bậc quyền quý hay kẻ cơ hàn, người trí huệ hay kẻ u mê, tất cả đều hoàn toàn bình đẳng trước cánh cửa của sự chết.

​Khi hơi thở đứt đoạn, danh vọng trả về cho đời, tiền tài trả về cho thế gian, tấm thân này trả về cho đất mẹ. Hành trang duy nhất vượt qua bờ bên kia của sinh tử không phải là những thứ ta đã ra sức vơ vét hay nắm giữ, mà chính là dòng chảy của Nghiệp, kết quả tích tụ từ mọi suy nghĩ, lời nói và hành động do Tâm điều khiển. ​Nhận ra sự thật này không phải để rơi vào bi quan hay buông xuôi trốn chạy, mà là để khởi lên một sự rúng động tâm thức sâu sắc. Sự rúng động ấy chính là ngọn lửa quét sạch sự lười nhác, mê mờ và tham vọng điên đảo. Người có cái nhìn chân thật về bản chất đời sống sẽ không đợi đến khi bước chân tử thần kề bên mới vội vã hoảng sợ. Họ lấy sự ngắn ngủi của đời người làm lời nhắc nhở thường trực để sống tỉnh thức ngay trong giây phút hiện tại:

​Trân trọng từng nhịp thở, dùng sự hay biết để buông xả dần những tham lam, oán hận và bám chấp ích kỷ.

‎​Biến mọi vất vả mưu sinh đời thường thành cơ hội để rèn luyện sự nhẫn nại, lòng rộng lượng và tâm tĩnh lặng.

‎Thấy rõ mọi cảm xúc, tài sản hay danh xưng chỉ là sự kết hợp tạm thời của các yếu tố tự nhiên, hoàn toàn không có một cái tôi cố định nào để sở hữu hay làm chủ.

‎​Tấm thân này rồi cũng vỡ tan thành tro bụi, nhưng một tâm thức được soi sáng bởi hiểu biết chân thật sẽ không bị luân hồi kéo tụt vào bóng tối. Sống trọn vẹn, thanh sạch và làm chủ chính mình trong hiện tại, để khi hành trình đời người kết thúc, ta có thể mỉm cười thanh thản bước đi như một người vừa trút bỏ gánh nặng ngàn cân.

BÀI 39 – Muốn Có Bất Động Tín, Phải Đi Đúng Con Đường Thực Chứng

Niềm tin không thể xây dựng bằng cảm xúc nhất thời, không thể trao gửi qua vài ba câu khấn vái hay những hành vi đảnh lễ bề ngoài. Loại niềm tin dựa trên cảm xúc đó nó cực kỳ mỏng manh và sẽ sụp đổ ngay lập tức khi quý vị đối diện với biến cố hoặc bị các luồng tà kiến cuốn đi.

‎​Muốn xây dựng Chánh Tri Kiến và thành tựu Bất Động Tín vào Tam Bảo, quý vị phải đi đúng lộ trình thực chứng:

‎🔴Tín – Tuệ Tương Ưng

‎​Tín không bao giờ đứng độc lập mà phải đi đôi với Trí tuệ. Tín mà không có Tuệ sẽ biến thành Mê tín, Tuệ mà không có Tín sẽ rơi vào Ngụy biện, Xảo ngôn.

‎​Quý vị tin Đức Phật không phải vì Ngài là một vị thần linh ban phước trừng phạt, mà vì Ngài là Bậc Toàn Giác đã tự mình diệt sạch Tham – Sân – Si.

‎​Quý vị tin Giáo Pháp không phải vì giáo lý đó huyền bí, mà vì Pháp có đặc tính thực nghiệm ngay trong hiện tại, đến để mà thấy, tự mình giác ngộ.

‎​Quý vị tin Chư Tăng vì Chư Tăng là những Bậc đang đi đúng trên con đường Giới – Định – Tuệ để tiến tới giải thoát.

‎​🔴 Như Lý Tác Ý

‎​Chánh Tri Kiến không tự nhiên rơi xuống đầu quý vị. Nó bắt đầu từ việc nghe/học Chánh pháp, sau đó dùng sự suy xét chân thật, đúng đắn để đối chiếu với thực tại. Quý vị phải tự hỏi và thấy rõ: Hành vi này, tư tưởng này làm tăng trưởng hay làm suy giảm Tham, Sân, Si? Nó dẫn đến trói buộc hay dẫn đến giải thoát? Khi nhận diện trần trụi như vậy, Chánh Tri Kiến mới bắt đầu cắm rễ vào tâm thức.

‎🔴 Tứ Niệm Xứ

‎​Đây là con đường quyết định. Lý thuyết dù hay đến đâu cũng chỉ là tri thức trên giấy nếu quý vị không chịu quay về quán chiếu chính mình.

‎​Chỉ khi quý vị kiên trì thực hành Tứ Niệm Xứ, trực tiếp quan sát sự sinh diệt của Thân, Thọ, Tâm, Pháp, tự mình thấy rõ Danh và Sắc chỉ là sự lắp ghép của Bốn đại và Vận hành theo Duyên, trực nhận tính chất Vô Thường – Khổ – Vô Ngã ngay trong từng sát-na… lúc đó Tuệ giác mới bừng sáng.

‎​Một khi đã tự mình “thấy” và “chứng”, quý vị sẽ không cần ai phải thuyết phục, không cần ai phải đi chứng nhận niềm tin cho quý vị nữa. Lúc đó, niềm tin vào Tam Bảo trở thành một khối đá tảng kiên cố, dù sóng gió thế gian hay hàng ngàn thứ tà kiến bủa giăng cũng tuyệt đối không thể làm lung lay.

‎​Quý vị hãy tự soi lại mình: Hằng ngày quý vị đang nuôi dưỡng tâm thức bằng Tứ Niệm Xứ và Giới Luật, hay đang để tâm mình trôi dạt theo cảm xúc phàm phu và các trò diễn xướng thế gian? Đừng làm kẻ xây nhà trên cát!

BÀI 40 – SỰ THỐI ĐỌA CỦA NGƯỜI TU HÀNH

Đức Phật dạy rằng, sự thối đọa của một người tu hành không bắt đầu từ chướng duyên bên ngoài, mà bắt đầu từ sự buông lơi phòng hộ bên trong. Khi quý vị nhận thấy những dấu hiệu này xuất hiện, hãy biết rằng tiến trình thối đọa đang âm thầm diễn ra:

‎Sự Buông Lung: Đây là gốc rễ của mọi đọa lạc. Khi ta sống thiếu chánh niệm, lơi lỏng sự kiểm soát sáu căn (mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý), để cho tâm tự do chạy theo các dục lạc thế gian, đó là lúc ta đang tự ném mình vào hố sâu thối đọa.

‎Sự Ngã Mạn Và Chấp Thủ: Sự tự mãn, cho rằng mình giỏi hơn người, mình nắm giữ nhiều tri thức hơn người, hoặc bám chặt vào cái “Tôi” và “Của Tôi”. Ngã mạn càng dâng cao thì ánh sáng trí tuệ càng lụi tát. Mọi tranh chấp, đố kỵ, chia rẽ trong chốn tu học đều bắt nguồn từ cái “Tôi” chưa được gọt đẽo này.

‎Dung Dưỡng Các Ác Bất Thiện Pháp:

‎Các bất thiện pháp chưa sanh: Thiếu sự cảnh giác, tạo cơ hội cho tâm oán hận, ganh tỵ, hoài nghi và tham lam có cơ hội nảy mầm.

‎Các bất thiện pháp đã sanh: Khi sự giận dữ, bất hòa hay tà kiến đã lỡ dấy lên, thay vì lập tức dập tắt, quý vị lại tiếp tục dung dưỡng, bao biện và nuôi dưỡng nó.

‎Này quý vị, một tâm thức còn chứa chấp sự hơn thua, ngã mạn và đố kỵ thì dù có thuộc lòng ngàn pho kinh điển, hành vi đó vẫn chỉ là tô vẽ cho cái “Tôi” thêm đồ sộ, đưa tâm thức ngày càng xa rời sự giải thoát.


You may also like

1 comment

Khải Tuệ Minh 20 July, 2026 - 2:27 pm

Nguyện đem phước lành này làm duyên, đoạn trừ các ô nhiễm nơi tâm, thành tựu trí tuệ sắc bén và sự tinh tấn, tăng trưởng Giới–Định–Tuệ, hướng đến Niết-bàn!

Nguyện cho con sinh ra ở đâu cũng luôn được gặp Chánh pháp, gần gũi thiện tri thức và bậc thầy chân chính, xa lìa bạn ác và tà kiến!

Xin hồi hướng công đức này đến tất cả chúng sinh được an vui, giảm bớt khổ đau, đủ duyên gặp Chánh pháp và sớm giải thoát!

Trả lời

Comment