Mê mải bao lâu trong mộng mị?
Thân người sương đọng cánh hoa lay
Vào ra hơi thở không lời hứa
Tử thần đâu hẹn buổi chia tay
Bình minh tự tưởng đường còn rộng
Hoàng hôn chợt tỉnh, bóng chiều vây
Trắng tay một kiếp sầu lăn lộn
Hư danh mây nổi, bạc ngàn mây
Tiền kho, lẫm thóc, rồi buông bỏ
Nắp quan vừa đậy, hỏi còn chi
Thân bằng quyến thuộc dù thương lệ
Nghiệp quả riêng mang, độc bước đi
Nhìn kìa cha mẹ như mây trắng
Khuất núi mù tăm, nẻo biệt ly
Vô thường chẳng chừa người quyền quý
Chấp ngã làm chi, khổ lụy gì
Năm uẩn hợp tan dòng duyên nghiệp
Tìm đâu “Cái Tôi” giữa cuồng si
Tham thâm một đời, lòng chưa thỏa
Sân hỏa thiêu tâm, dạ héo tùy
Địa ngục đâu xa ngoài ác niệm
Sát-na tâm khởi, đọa tức thì
Ngạ quỷ là lòng tham không đáy
Súc sinh là sống chẳng định tri
Hai lăm thế kỷ vang lời dạy
Cội gốc Bồ Đề, bậc Chánh Tri
Chẳng ban phước lạ, không hình phạt
Chỉ rõ thân tâm, thực tính ly
Khổ – Tập – Diệt – Đạo, nền chân lý
Chẳng phải triết ngôn để tụng trì
Là bản đồ vàng rời sinh tử
Ai đi người tới, dứt sầu bi
Đừng đợi kiếp sau, đừng hẹn nữa
Thân người nan đắc, rùa mù đi
Bọng gỗ giữa dòng, nay đã gặp
Buông tay sơ hở, đắm thiên di
Tu đâu phải bỏ đời hưng phế
Là sống tỉnh thức, dứt mê nghi
Ăn biết mình ăn, đi biết bước
Tứ Niệm Xứ soi, chẳng hạn kỳ
Hơi thở vào ra, nhìn thực tướng
Vô thường, Khổ, Ngã… có còn chi
Tham ái lìa xa, tâm tĩnh lặng
Niết Bàn hiện thực, chẳng xa vi
Bảy năm, bảy tháng, hay bảy nhật
Căn cơ tinh tấn, quả tương tri
Lời này chẳng phải khoe tài chữ
Thương người đang ngủ, lệ tràn mi
Hơi thở cuối cùng ai biết được
Tham, sân hay tỉnh, lúc phân kỳ
Câu trả lời nằm nơi hiện tại
Tâm thức về đâu, tự định thi
Thôi hãy dừng tay, nhìn vào nội
Tham sân vừa chớm, biết liền khi
Sống trong tỉnh giác, không tạo nghiệp
Bờ kia chẳng đợi, bước chân đi
Bờ kia không phải phương trời lạ
Là tâm bất động, dứt sầu bi
Kịp thức dậy chưa? Trời sắp tối…
Đừng ngủ vùi trong giấc mộng si
Sādhu! Sādhu! Sādhu!
Khải Tuệ Quang –
