Hãy dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu, và nhận ra rằng cái luồng khí bạn vừa lấy vào phổi đó… một ngày nào đó sẽ là hơi thở cuối cùng. Lúc đó, tấm thân mà bạn đang nâng niu, tắm táp bằng xà phòng thơm phức, xức nước hoa đắt tiền và khoác lên những bộ cánh lụa là này, sẽ bắt đầu một cuộc hành trình kinh tởm mà không một kẻ phàm phu nào dám đối diện.
Dưới đây là sự thật trần trụi về cái gọi là “tôi” và “của tôi” theo nhãn quan của Asubha Bhavana (Quán bất tịnh) và Maranasati (Niệm sự chết) trong Chánh pháp Tam tạng Pali.
Ngay khi tim ngừng đập, “vương quốc” mà bạn dày công xây dựng sẽ sụp đổ. Chỉ sau vài giờ, cơ thể bạn lạnh ngắt như một tảng đá. Máu không còn lưu thông, bắt đầu lắng xuống theo trọng lực, tạo thành những mảng tím bầm thối hoắc trên lưng và mông.
Bạn không còn là “ông nọ bà kia”, không còn là “người đẹp vạn người mê”. Bạn chỉ còn là một tử thi .
Chỉ sau 2-3 ngày, bụng bạn bắt đầu trương phình lên như một quả bóng khí. Đó là vì các vi khuẩn trong đường ruột – những kẻ mà lúc sống bạn nuôi nấng bằng sơn hào hải vị – nay đang ăn thịt chính chủ nhân của chúng.
* Mùi xú uế: Một thứ mùi đặc quánh, nồng nặc và lợm giọng bắt đầu bủa vây. Nó không giống bất kỳ mùi rác thải nào bạn từng ngửi. Nó là sự tổng hòa của Cadaverine và Putrescine – những hóa chất của sự rữa nát.
* Dịch xác: Từ mũi, miệng và các lỗ trên cơ thể, một thứ chất lỏng màu đen nâu, đặc sánh và nhờn nhụa như mỡ cá thối bắt đầu rỉ ra.
* Sự trỗi dậy của loài giòi: Hàng ngàn, hàng vạn quả trứng ruồi nở ra. Những con giòi trắng hếu, béo múp, lúc nhúc xuyên qua các thớ thịt, đục khoét hốc mắt, xuyên qua màng nhĩ, gặm nhấm những thớ thịt mà bạn từng tự hào là cơ bắp hay làn da trắng ngần. Chúng ăn cho đến khi khuôn mặt bạn không còn nhân dạng, chỉ còn là một khối nhầy nhụa, đen ngòm và rung rinh vì sự chuyển động của côn trùng.
Dù bạn có giàu sang đến mức nằm trong quan tài kim cương hay nghèo hèn nằm dưới manh chiếu rách, lộ trình đều như nhau:
* 1 – 3 tháng: Toàn bộ mô mềm, mỡ và nội tạng sẽ bị hóa lỏng hoặc bị giòi bọ ăn sạch. Bạn chỉ còn là một bộ xương dính đầy những sợi gân khô và chất lỏng đen hôi hám.
* 1 – 5 năm: Các sợi dây chằng đứt lìa. Bộ xương rời rạc. Xương sọ lìa khỏi cổ, hàm răng (thứ bạn từng tốn hàng triệu đồng để làm trắng) sẽ rụng rơi xuống bùn đất.
* Vài chục năm đến 100 năm: Xương bắt đầu mục nát. Canxi bị rửa trôi. Cuối cùng, tất cả chỉ còn là một nắm bụi trắng. Một làn gió thổi qua, lớp tro tàn sẽ tan biến vào hư không, không còn một dấu vết.
Hãy nhìn những kẻ đang mải mê tranh quyền đoạt lợi, những kẻ đang say sưa trong ái tình và dục vọng:
* Tiền bạc: Có mua được thêm một phút thở khi thần chết gõ cửa?
* Sắc đẹp: Làn da vạn người mê đó, sau 7 ngày, liệu có ai dám đặt một nụ hôn lên cái khối nhầy nhụa toàn giòi đó không?
* Người thân: Những người thề thốt yêu bạn trọn đời, liệu có ai dám nằm xuống huyệt lạnh cùng bạn để chịu chung cái mùi hôi thối nồng nặc đó không? Hay họ sẽ vội vã lấp đất vì không chịu nổi sự kinh tởm của xác thân bạn?
> Tất cả đều là Vô thường (Anicca) – Khổ (Dukkha) – Vô ngã (Anatta).
Lời thức tỉnh từ Chánh Pháp
Này những kẻ còn đang chìm đắm trong vô minh! Cái thân này thực chất chỉ là một “túi da chứa đầy phân và nước tiểu”, là một cái xác không hồn đang chờ ngày phân hủy. Chúng ta yêu thương nó, chiều chuộng nó, để rồi vì nó mà tạo bao ác nghiệp.
Khi hơi thở tắt, thứ duy nhất đi theo bạn không phải là nhà lầu, xe hơi hay người tình xinh đẹp. Thứ duy nhất bám đuổi bạn như hình với bóng là Nghiệp (Kamma).
Hãy tỉnh thức! Đừng đợi đến khi ròi bọ đục khoét và bị cổ máy Luân Hồi Nghiền Nát Trong Hàng Tỷ Kiếp Trôi Lăn Không Lối Thoát mới thấy hối hận. Hãy quay về nương tựa vào Chánh pháp Tam tạng Pali, tu tập giới – định – tuệ, quán chiếu sự chết mỗi ngày để buông bỏ tham ái, sân hận và si mê. Chỉ có sự tỉnh giác và tu tập mới là bè báu đưa bạn qua khỏi bến bờ của sinh tử luân hồi kinh tởm này.
Đây là Sự Thật !
