Trong kinh Tương Ưng Bộ (Samyutta Nikaya), Đức Thế Tôn dạy rằng: “Cái gì có sinh, cái đó phải có diệt.” Khi một căn bệnh nan y gõ cửa, đó không phải là một bản án, mà là một thông điệp từ vũ trụ nhắc nhở chúng ta về bản chất thực của kiếp người.
Thân Bệnh Nhưng Tâm Không Bệnh.
Mọi cấu hợp trên đời này đều vô thường. Cơ thể chúng ta giống như một cỗ xe cũ kỹ, dù có đại tu bao nhiêu lần thì đến lúc các trục bánh cũng phải rời ra.
Đừng cố gắng sửa chữa một cỗ xe đã quá nát bằng cách vắt kiệt sức lực và tài chính của người thân. Việc chấp nhận bệnh tật không phải là sự buông xuôi tiêu cực, mà là sự thấu thị về bản chất của sự thật về Khổ – Vô Thường – Vô Ngã. Khi bạn ngừng kháng cự, nỗi đau về thể xác (Khổ khổ) sẽ không biến thành nỗi đau về tinh thần (Hành khổ).
Sự Buông Bỏ Là Di sản Cuối Cùng .
Nhiều người vì thương tiếc thân mạng mà thúc ép gia đình chạy chữa “còn nước còn tát”, dẫn đến nợ nần chồng chất, người ở lại kiệt quệ.
Tài sản lớn nhất bạn để lại cho con cháu không phải là tiền bạc, mà là phong thái ra đi tự tại. Khi bạn chọn “sống cùng bệnh” và “ra đi tự nhiên”, bạn đang thực hành hạnh xả ly. Bạn đang dạy cho con cháu bài học quý giá nhất về sự vô thường mà không trường lớp nào dạy được. Đó chính là sự bảo hộ tâm linh lớn lao nhất dành cho gia đình.
Biến Giường Bệnh Thành Đạo Tràng.
Khi các phương pháp y học hiện đại đã trở nên vô hiệu, đó là lúc Y học Tâm linh bắt đầu. Thay vì dành thời gian trong tiếng máy móc và mùi hóa chất ngột ngạt, hãy chọn một không gian yên bình.
* Thực hành Sati (Chánh niệm): Hãy quan sát cơn đau như nó đang là. Đừng gọi nó là “cơn đau của tôi”, hãy gọi nó là “một cảm thọ đang vận hành”.
* Hơi thở là bạn đồng hành: Trong những phút giây cuối cùng, hơi thở chính là chiếc cầu nối. Hãy thở vào với sự biết ơn và thở ra với sự buông xả.
Lời Nhắn Nhủ Cho Thân Nhân: Tình Thương Trong Tỉnh Thức.
Người nhà thường vì “ái kiết sử” (sự ràng buộc của tình cảm) mà cố giữ người thân bằng mọi giá, vô tình làm kéo dài sự đau đớn của người bệnh.
* Hãy là người hộ niệm thông thái: Đừng khóc lóc, đừng níu kéo. Hãy tạo ra một từ trường bình an. Hãy nói với người bệnh rằng: “Mọi việc ở đây đã ổn, hãy cứ an tâm mà đi theo nghiệp thiện lành của mình.” Sự giải thoát của người đi phụ thuộc rất lớn vào sự buông tay của người ở lại.
> Thân xác này là vay mượn từ cát bụi, trả lại cho cát bụi là lẽ đương nhiên. Một người ra đi trong sự tỉnh giác, không vướng bận, không nợ nần, chính là một người chiến thắng. Đừng biến những ngày cuối đời thành một cuộc chiến vô vọng với tử thần, hãy biến nó thành một vũ điệu của sự tự do.
Cầu mong cho bạn và gia đình tìm thấy sự bình an giữa dòng biến dịch
