Kính thưa quý vị, những hành giả đang thao thức trên hành trình tìm cầu sự thật,
Trong bể khổ luân hồi , chúng sinh thường bị dẫn dắt bởi màn sương mù của vô minh. Một trong những ảo vọng ngọt ngào nhưng nguy hiểm nhất chính là niềm tin rằng sự giải thoát có thể được ban tặng thông qua lễ nghi, cầu cúng, hoặc những triết thuyết siêu hình huyền hoặc.
Hôm nay, chúng ta sẽ cùng phân tích một cuộc cách mạng nội tâm đầy chấn động: Lộ trình tỉnh thức của một kẻ vô văn phàm phu khi bước ra khỏi mê cung của niềm tin thần quyền để trở về với ánh sáng thuần khiết của Chánh pháp nguyên thủy tinh dòng của Bậc Toàn Giác Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.
Mê cung của bóng tối: Sự kìm kẹp của Giới cấm thủ (Silabbata-paramasa).
Đa số chúng ta bắt đầu hành trình tâm linh bằng một tâm thế “kẻ ăn mày”. Quý vị tìm đến tôn giáo như một nơi để cầu xin sự che chở, một sự vỗ về cho những bất an đời thường. Đây là giai đoạn của Đức tin không rễ cắm (Amulika Saddha).
Trong mê cung của cái gọi là Phật giáo phát triển ĐẠI THỪA hay các tín ngưỡng dân gian, quý vị bị bủa vây bởi:
* Thần quyền hóa bậc giác ngộ: Biến Đức Phật từ một vị Thầy chỉ đường thành một vị thần linh đầy quyền năng để cầu tự, cầu tài, cầu danh, bình an…vvv
* Mê cung nghi lễ: Quý vị bận rộn với ấn quyết, chú thuật, đàn tràng, tin rằng những hình thức vay mượn từ ngoại đạo ấy có thể hóa giải nghiệp lực (Kamma).
* Triết học trừu tượng: Những khái niệm như “Phật tính”, “Tánh không” bị diễn đạt một cách mơ hồ, khiến quý vị lầm tưởng mình đã đạt đạo trong khi bản ngã (Atta) ngày càng phình to.
Đây chính là Giới cấm thủ — một trong ba kiết sử đầu tiên trói buộc con người vào vòng sinh tử.
Điểm chạm Chánh pháp: Cú sốc của sự thật
Khi một người đang đắm mình trong sự vỗ về của “phép màu huyền hoặc” bỗng nhiên họ được đọc – nghe về Chánh Pháp, một cuộc đại địa chấn xung đột từ nội TÂM sẽ xảy ra. Đơn giãn bởi vì Chánh pháp không vuốt ve bản ngã, Chánh pháp mổ xẻ bản ngã.
Quý vị sẽ được nghe những sự thật trần trụi:
* “Tự mình làm điều ác, tự mình làm nhiễm ô. Tự mình ác không làm, tự mình làm thanh tịnh.” (Kinh Pháp Cú). Không có ai ban phước hay giáng họa.
* Mọi hiện tượng đều là Vô thường (Anicca), Khổ (Dukkha), và Vô ngã (Anatta). Ngay cả cái “Tôi” đang đi cầu cúng kia cũng chỉ là sự vận hành của năm uẩn .
Lúc này, đa số sẽ nảy sinh tâm lý bài trừ. Tại sao? Vì niềm tin cũ là cái khiên bảo vệ cái “Tôi”. Khi cái khiên bị đập vỡ, quý vị cảm thấy trơ trọi và sợ hãi. Người ta nhảy dựng lên chửi bới, cho rằng Nguyên thủy là “tiểu thừa”, là “khô khan”, thực chất là vì họ không chịu nổi sức nóng của Lửa Trí Tuệ đang thiêu rụi những ảo tưởng mà họ đã dày công vun đắp.
Lộ trình tỉnh thức: Từ chấn động đến tự do
Đối với số ít những người có thiện căn, sự sụp đổ của niềm tin cũ lại là khởi đầu cho một sự sống mới. Tiến trình này diễn ra qua các giai đoạn:
Bước 1: Chánh tri kiến nhen nhóm
Quý vị bắt đầu hiểu về Lý Duyên Khởi . Quý vị nhận ra rằng khổ đau không thể hết nhờ cầu xin, mà phải hết bằng việc đoạn tận nguyên nhân của khổ là Tham (Lobha), Sân (Dosa), và Si (Moha).
Bước 2: Đoạn tuyệt với mê tín cầu cúng tha lực
Quý vị buông bỏ những lá bùa, những bài chú vô nghĩa, những nghi lễ rườm rà. Quý vị thôi không còn quỳ lạy trước những hình tượng để xin xỏ, mà thay vào đó là sự tôn kính đối với một bậc Trí Tuệ tuyệt đối. Quý vị trở thành “đảo tựa cho chính mình”.
Bước 3: Thân chứng hương vị Giải thoát
Khi thực hành theo lộ trình Giới – Định – Tuệ chuẩn xác , quý vị sẽ cảm nhận được một sự bình an chưa từng có:
* Sự tự do khỏi nỗi sợ: Không còn sợ thần linh quở phạt, không còn sợ trùng tang, không còn sợ thiếu “phép”, oan gia trái chủ….vvv Vì quý vị hiểu rõ nghiệp quả là Pháp Vận Hành Của Vũ Trụ không ai có quyền năng can thiệp vào nghiệp của ai mà mình sống và gieo nhân gì thì mình phải nhận quả đó. Mình tin và tu sai vì chẳng qua mình cũng chỉ là NẠN NHÂN .
* Sự tỉnh táo của nội tâm: Quý vị nhìn rõ từng dòng suy nghĩ, từng cảm thọ mà không bị chúng cuốn đi.
Thưa quý vị, hành trình từ “mê” sang “tỉnh” không phải là thay đổi một tôn giáo này bằng một tôn giáo khác. Đó là sự thay đổi từ Tà kiến sang Chánh kiến.
Chánh Phấp Nguyên thủy (Theravada) không cung cấp cho quý vị một thiên đường giả tạo để an ủi. Nó cung cấp một chiếc gương soi sắc lạnh để quý vị nhìn thấu sự thật về chính mình. Khi lớp vỏ mê tín rụng xuống, quý vị không còn là một nô lệ của đức tin, mà là một hành giả tự do, bước đi bằng đôi chân của chính mình trên con đường Thánh đạo Tám ngành.
Đó là một sự bình an không đến từ lời cầu nguyện, mà đến từ sự hiểu biết thấu đáo về thực tại.
“Hương các loài hoa không bay ngược chiều gió, nhưng hương người đức hạnh ngược gió bay muôn phương.”
Mười “Không” của Kinh Kalama: Phá vỡ sự nô lệ tâm linh.
Khi đối mặt với một giáo pháp, một nghi lễ hay một vị thầy, Đức Phật khuyên quý vị đừng vội tin chỉ vì:
* Báo cáo truyền miệng (Nghe người ta đồn thổi đại sư này, vị Phật kia linh hiển lắm).
* Truyền thống (Vì ông bà, tổ tiên bao đời nay đều cầu cúng như vậy).
* Lời đồn đãi (Tin đồn về các phép lạ, thần thông).
* Kinh điển truyền tụng (Chỉ vì nó được viết trong một cuốn sách cổ hay một bộ kinh đồ sộ).
* Lý luận logic (Những suy luận triết học nghe có vẻ bùi tai nhưng xa rời thực tế).
* Sự suy diễn (Tự mình diễn dịch theo ý mình).
* Xét trên hình thức (Thấy vị thầy đó tướng mạo trang nghiêm, chùa chiền lộng lẫy).
* Sự phù hợp với định kiến (Vì điều đó giống với những gì mình đang thích hoặc đang nghĩ).
* Vẻ ngoài có năng lực (Thấy người nói có vẻ uy tín, có bằng cấp hay chức vị cao).
* Vì đó là bậc đạo sư của mình (Sự tôn kính cá nhân đôi khi làm mờ mắt trí tuệ).
Quý vị thấy đấy, Đức Phật cực kỳ sòng phẳng. Ngài không yêu cầu quý vị tin Ngài một cách mù quáng. Ngài muốn quý vị là một nhà khoa học tâm linh, chứ không phải một tín đồ cúi đầu.
Làm sao để biết một con đường là đúng đắn? Đức Phật đưa ra một tiêu chuẩn vàng mà quý vị có thể áp dụng ngay lập tức. Hãy tự hỏi:
* Khi tôi thực hành điều này, Tham – Sân – Si trong tôi tăng hay giảm? Quý vị nên hiểu kể cả việc mong muốn được lên cõi này cõi kia cũng là Tham …ở đây rất nhiều người nhầm lẫn rằng họ không Tham – Sân – Si, Nhưng xin lỗi quý vị không có đơn giãn như vậy đâu….đến Sư trong chùa TU mà tu không chuẩn Chánh Pháp Theo Đúng Lộ Trình Giới – Định – Tuệ…TU mọt kiếp còn Tham – Sân – Si đầy người huống gì quý vị . Nếu muốn hiểu rõ thế nào là Tham – Sân – Si và Cách nào mới có thể diệt trừ mời quý vị đọc lại các bài cũ trước đó tôi từng Đăng trên facebook hoặc truy cập Website Khaituequang.com để tìm đọc cho thuận tiện.
* Điều này mang lại sự an lạc cho tôi và người khác trong hiện tại và vị lai hay không?
Nếu quý vị đi chùa, tụng kinh mà thấy mình vẫn sân si khi có người chạm tới, vẫn tham cầu danh lợi, vẫn sợ hãi vận hạn… thì đó là dấu hiệu quý vị đang đi lạc vào mê cung của sự mê tín.
Ngược lại, khi quý vị tiếp cận Chánh pháp Nguyên thủy, có thể lúc đầu quý vị thấy “đau” vì những ảo tưởng bị đập nát, nhưng sau đó là một sự nhẹ nhõm lạ kỳ. Quý vị không còn phải gồng mình để “tin”, mà quý vị “thấy”.
Lời nhắn nhủ cho người mới tiếp cận Chánh Pháp !
Thưa quý vị, sự sụp đổ của niềm tin cũ không phải là sự mất mát, mà là sự giải phóng. Giống như một người sau bao năm bị nhốt trong căn phòng tối đầy rác rưởi nhưng lại tưởng là kho báu, nay cửa mở ra, ánh sáng tràn vào, quý vị thấy rõ sự thật. Có thể quý vị sẽ sốc, nhưng đó là cái sốc của sự cứu rỗi.
Đừng sợ hãi khi thấy mình đơn độc trên con đường này. Chánh pháp luôn dành cho những người can đảm nhìn thẳng vào thực tại.
– Khải Tuệ Quang –
