KHẢI TUỆ QUANG's BLOG

Giữ Vững Chánh Kiến Giữa Thời Đại Nhiễu Loạn Giáo Pháp

Đăng bởi khaituequang
0 comments

Kính thưa quý vị,
Để thấu triệt cốt lõi của đạo Phật mà không rơi vào mê hồn trận của những tư tưởng hậu thế hay những kiến giải lệch lạc, chúng ta phải quay về với nguồn mạch tinh ròng nhất: Tam Tạng Kinh Điển Pali . Đây là thước đo chuẩn mực, là chiếc gương soi để phân định đâu là Chánh pháp và đâu là tà thuyết.
Tôi xin tóm tắt qua những điểm chính yếu về Bát Chánh Đạo – con đường duy nhất dẫn đến sự đoạn tận khổ ưu, một lộ trình mà chỉ cần lệch một ly, quý vị sẽ đi ngàn dặm vào bóng tối của vô minh.

Trong Bát Chánh Đạo, Chánh Kiến đứng đầu. Tại sao? Vì nếu không có cái nhìn đúng đắn về Tứ Diệu Đế, mọi nỗ lực tu tập đều trở thành vô nghĩa, thậm chí là nguy hiểm.
* Chánh Kiến là gì? Là tuệ tri như thật về Khổ, nguyên nhân của Khổ, sự diệt Khổ và con đường dẫn đến diệt Khổ.
* Niềm tin chân chánh: Không phải là niềm tin mù quáng vào thần linh hay những lời hứa hẹn hão huyền. Đó là niềm tin dựa trên sự hiểu biết , là sự trung thực tuyệt đối với chính mình và sự trung thành tuyệt đối với Tam Bảo (Phật – Pháp – Tăng).
Chỉ cần một tư duy sai lệch, một chút tà kiến xen vào—như tin rằng có một “ngã” trường tồn hay một đấng quyền năng ban phước giáng họa—thì quý vị đã tự bước ra ngoài vòng quay của Chánh pháp.

Đức Thế Tôn Thích Ca Mâu Ni là một vị Bậc Đạo Sư , không phải là một vị thần ban phát phép màu.
* Phật dạy: Sự tự thân vận động, thanh lọc tâm ý thông qua Giới – Định – Tuệ. Ngài dạy rằng: “Các ngươi hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi, hãy lấy Pháp làm hòn đảo, lấy Pháp làm nơi nương tựa.”
* Phật không dạy: Những sự cầu cúng, van xin, hay hy vọng vào một thế lực bên ngoài cứu rỗi. Một niềm tin mơ hồ, không rõ “tu để làm gì” là một sự sỉ nhục đối với trí tuệ Phật giáo.

Hiện nay, có những tư tưởng tự xưng là “phát triển” nhưng thực chất là đang làm lu mờ đi gốc rễ. Họ gieo rắc những quan niệm sai lầm cực kỳ tệ hại:
* Hạ thấp A-la-hán: Coi quả vị A-la-hán là ích kỷ, là “Tiểu thừa”. Đây là một sự phỉ báng nghiêm trọng. A-la-hán là bậc Thánh đã đoạn tận lậu hoặc, đã làm xong những việc cần làm, không còn tái sinh. Không có một bậc Thánh nào “ích kỷ” khi tâm họ đã hoàn toàn sạch bóng tham-sân-si.
* Hạ thấp Đức Phật Thích Ca: Cho rằng Ngài chỉ là giáo chủ cõi Ta-bà, còn nhiều vị Phật khác quyền năng hơn. Đây là tà kiến tách rời khỏi thực tại lịch sử và giáo pháp. Đức Phật là bậc Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác, giáo pháp của Ngài là đủ để chúng sinh thoát khổ.
* Tự sát tâm linh: Việc chạy theo những con đường như “Bồ tát đạo” theo nghĩa ảo tưởng hay “niệm Phật vãng sanh” như một phương cách trốn tránh thực tại và trách nhiệm tự thân tu tập, chính là một hình thức “tự sát tâm linh”. Họ đã từ bỏ thanh gươm Trí Tuệ để đổi lấy chiếc bánh vẽ của sự an ủi nhất thời theo tư tưởng ngoại đạo mê tín thần quyền .

Chánh pháp là để thực hành ngay bây giờ, thấy được kết quả ngay bây giờ , chứ không phải để chờ đợi ở một kiếp sau xa xăm hay một cõi giới không tưởng nào đó.
Chánh pháp như sư tử hống, khi vang lên thì muôn thú đều im tiếng. Kẻ ngu hay ngoại đạo có thể dùng lời lẽ hoa mỹ để ngụy tạo, nhưng trước ánh sáng của Bát Chánh Đạo , mọi sự ngụy tạo đều tan biến.
Một hành giả chân chính không cần những hứa hẹn viễn vông huyễn hoặc. Họ cần sự trung thực để nhìn thẳng vào tâm mình, cần sự kiên định để giữ vững Chánh Kiến, và cần sự dũng cảm để gạt bỏ mọi tà thuyết “phát triển” đang làm mục rỗng cốt lõi của đạo giải thoát.

You may also like

Comment