🔴 Kệ Tỉnh Thức
Pháp hữu vi – Sanh rồi diệt
Như sương đầu cỏ, như vệt nắng mai
Ngũ uẩn này vốn chẳng của ai
Mượn duyên hợp lại, hình hài mong manh.
Tham ái buộc ràng, luân hồi mãi
Vô minh che lấp, nẻo đường dài
Nhìn sâu thực tánh: “Không – Vô ngã”
Khổ ưu tự dứt, lệ ngừng rơi.
Chánh niệm soi đường, tâm tĩnh lặng
Trí tuệ bừng lên, phá tối tăm
Chẳng còn nắm giữ, chẳng sầu muộn
Hỷ lạc dâng đầy, đạo quả tâm.
Buông xuống trần lao, tìm tịch tĩnh
Niết-bàn ngay tại, giữa lòng không
Thong dong từng bước, đời thanh khiết
Giải thoát là đây, dứt bụi hồng.
🔴 Kệ Quán Khổ
Sanh ra đã mang mầm tử biệt
Khổ đế vây quanh, chẳng sót ai
Thân này là gánh nặng trên vai
Đói, khát, nóng, lạnh… hành hạ mãi.
Vui đó rồi buồn, theo chuyển dịch
Càng say hạnh phúc, càng đắng cay
Bởi pháp vô thường như gió máy
Cái gì biến hoại, cái đó “đau”.
Ngũ uẩn hừng hực lửa thiêu đốt
Ái dục buộc ràng, xiềng xích tâm
Cứ tưởng là “Ta”, nên lầm lạc
Chấp vào huyễn ảo, lụy thăng trầm.
Khổ không phải để mà than khóc
Khổ để nhìn xuyên, thấu sự tình
Khi tâm không còn nơi bám víu
Khổ tựa mây bay, dứt tử sinh.
Chánh trí nhìn sâu: “Khổ đang diễn”
Chẳng có “Người khổ” ở bên trong
Buông tay tự tại, lìa tham đắm
Biển khổ lặng tờ, rạng ánh hồng.
🔴 Kệ Quán Vô Thường
Kìa dòng nước chảy chẳng dừng chân
Vạn vật luân lưu, chuyển xoay vần
Sáng nở hoa tươi cười trong nắng
Chiều rơi cánh vụn, hóa bụi trần.
Thân này từng phút đang thay đổi
Huyết mạch, hơi đời chẳng nghỉ ngơi
Tưởng là hằng hữu, nhưng đâu phải
Chỉ là cát bụi mượn rong chơi.
Tâm niệm vừa sinh liền diệt mất
Vui, buồn, thương, ghét… tựa mây bay
Chẳng có vật chi dừng một khắc
Tìm đâu “Cái Tôi” vĩnh cửu đây?
Thấu rõ vô thường, tâm định tĩnh
Chẳng màng nắm giữ, chẳng sầu bi
Nhìn đời bằng mắt người tỉnh thức
Hỷ lạc tuôn trào trong xả ly.
Đến đi tự tại, không ràng buộc
Như gió qua ngàn, chẳng vết chân
Vô thường chính hiện thân của Pháp
Chứng nghiệm ngay đây, dứt nợ trần.
🔴 Kệ Quán Vô Ngã
Năm uẩn vây quanh, xưng “Ngã” huyễn
Sáu căn đối cảnh, tưởng “Ta” làm
Soi tận nguồn sâu, tìm chẳng thấy
Chỉ là duyên hợp, bóng trong gương.
Đất, nước, lửa, phong mượn tạm hợp
Thọ, hành, tưởng, thức biến khôn lường
Nhà trống không người, ai làm chủ?
Lặng lẽ dòng trôi, vắng bóng “Tôi”.
Có khổ, nhưng tìm không kẻ khổ
Có hành, mà chẳng bóng người đi
Chặt đứt gốc “Ta”, tan ảo mộng
Hỷ lạc bừng lên, dứt sầu bi.
Vô ngã là đây – đường giải thoát
Không còn nắm giữ, hết ngăn chia
Tự tại giữa đời, tâm vắng lặng
Niết-bàn hiện thực, bỏ bờ kia.
Sadhu! Sadhu! Sadhu!
Khải Tuệ Quang –
Website Khaituequang.com
