Vô thỉ là luân hồi này, này các Tỷ-kheo, khởi điểm không thể nêu rõ đối với sự lưu chuyển luân hồi của các chúng sanh bị vô minh che đậy, bị tham ái trói buộc.
Các Ông nghĩ thế nào, này các Tỷ-kheo, cái gì là nhiều hơn? Dòng nước mắt tuôn chảy do các Ông than van, khóc lóc khi phải hội ngộ với những gì không ưa, phải biệt ly với những gì mình thích — trong khi các Ông phải lưu chuyển luân hồi trong thời gian dài này — hay là nước trong bốn biển lớn?
— Bạch Thế Tôn, theo như chúng con hiểu lời Thế Tôn dạy, dòng nước mắt tuôn chảy của chúng con là nhiều hơn, chứ không phải nước trong bốn biển lớn.
— Lành thay, lành thay, này các Tỷ-kheo! Lành thay, này các Tỷ-kheo, các Ông hiểu như vậy về pháp Ta đã dạy.
Cái này là nhiều hơn, này các Tỷ-kheo, tức là dòng nước mắt tuôn chảy do các Ông than van, khóc lóc khi phải hội ngộ với những gì không ưa, phải biệt ly với những gì mình thích, trong khi phải lưu chuyển luân hồi trong thời gian dài này— chớ không phải nước trong bốn biển lớn.
Vì sao? Vô thỉ là luân hồi này, này các Tỷ-kheo, khởi điểm không thể nêu rõ đối với sự lưu chuyển luân hồi của các chúng sanh bị vô minh che đậy, bị tham ái trói buộc. Trong một thời gian dài, này các Tỷ-kheo, các Ông đã phải chịu đựng khổ đau, chịu đựng thống khổ, chịu đựng tai họa, và các nghĩa địa càng ngày càng lớn thêm.
Cho đến như vậy, này các Tỷ-kheo, là vừa đủ để các Ông nhàm chán, là vừa đủ để các Ông từ bỏ, là vừa đủ để các Ông giải thoát đối với tất cả các hành.
