Kính Bạch Thầy!
Sau khi con đọc được bài :ĐẠI KHẢO LUẬN: THÁNH GIỚI TỲ KHEO TRONG TRUYỀN THỐNG THERAVĀDA””, những phân tích chuẩn xác khi so sánh thực tại trong từng câu chữ. Điều này khiến con càng vững tin trên bước đường này hơn.
Nay con kính xin thầy viết bài giảng giải về giới TU NỮ trong truyền thông Theravãda
Áp dụng hiện tại hoàn cảnh của con như sau, dựa trên trí tuệ, chánh kiến của Thầy, con xin thầy dùng nó soi rọi giúp con, con cần điều chỉnh và làm gì để sống đúng với danh xưng người tu theo giáo pháp Đức Thế Tôn:
Trước hết, thưa Thầy. Với sự vội vàng và tà kiến vô minh của con. Con nghĩ rằng chọn tu theo Phật thì cứ vào Chùa tu học, miễn được cho đi học để biết mà TU. Vì thế con lạc vào chùa PGPT. Ở đó con không được dạy rõ lại 5 giới ra sao, và 10 giới áp dụng thực hành như thế nào là đúng. Chỉ luôn nói cho con đi học, học đi sẽ biết (học ở trường Phật học theo PGPT). Giới không ăn uống phi thời mà con thấy lại cứ chế đồ rồi ăn chiều. Còn tiền bạc thì cứ khuyến khích con cất giữ và nhận.
Khi khởi lên những tư tưởng trái chiều nhau, con được dạy rằng miễn mình không sai Luật là được, ai nói gì kệ họ.
Vậy mà Luật họ dạy là Oai Nghi và Tỳ Ni Nhật Dụng. Con thắc mắc, lấy đó làm điều soi rọi sao mà soi được, mỗi lần rửa tay lại nhẩm một câu kệ, mỗi lần rữa mặt, mặc y lại nhẫm một câu kệ, con thấy điều này như đưa con rời xa thực tại của mình. Vì vậy con học hoài không thuộc. Con nghĩ chắc căn cơ con còn yếu kém lắm nên con không thể thuộc cả kinh cả luật và cũng không thẩm thấu được. Nên con cứ kiên nhẫn, để học tiếp xem sao.
Nhất là giới luật, trong con có khởi lên những nghi ngờ về giới ở chỗ rằng tại sao đã là giới cấm mà còn chia ra giới thể, giới tướng, giới trọng, giới khinh. Lúc người này áp dụng như thế này, người kia áp dụng như thế kia. Làm con thấy sao đã là Luật mà loạn đến thế, lại theo quan điểm cá nhân đến thế. Vì vậy tâm thức con chưa thật sự muốn thọ giới. Thọ mà không hiểu rõ và cũng không biết hành ra sao (trong khi ai cũng nói tôi hành mà sao bạn không hành) thì thọ làm gì chỉ gây nghiệp thêm.
Thật vi diệu thay, thật tuyệt vời thay khi con đọc được bài khảo luận về giới của Thầy, đã giúp con giải quyết sự mê lầm và mâu thuẫn trong tâm con bấy lâu.
Khi giới luật đã không chuẩn thì hệ lụy phía sau của sự vô minh, tà kiến là điều không thể tránh khỏi.
Con đã thoát ra khỏi căn nhà vô minh đó, tiến về hành trình thoát khỏi căn nhà vô minh của chính bên trong mình.
Thưa Thầy, hiện tại con đang ở với gia đình, với ba và mẹ. Cả gia đình ai cũng ủng hộ con đường của con. Con có chia sẻ cho ba mẹ đọc các bài viết và bài giảng của Thầy hằng ngày. Ban đầu ba con có sự phản kháng kịch liệt, sau mẹ con thấy vậy và theo dõi cách hành của con thấy con có sự thay đổi, ít sân hơn, thấy con sao mà an lạc thoải mái như thế nên tò mò đọc bài con chia sẽ một cách nghiêm túc và chấp nhận cách tu của con. Mẹ thấy vậy và phân tích cho ba để ba thấy sự thay đổi của con thì dần dần thấy ba cũng chịu đọc lại bài của Thầy. Còn sự hành ra sao thì con chưa can thiệp vì chính con cũng đang học và tự duyên nghiệp mỗi người tự đi thôi.
Đây là nguyên văn lời của mẹ con : “”Những thứ gì thuộc về cô hiện tại và tương lai đều là của cô.cho dù cô không xuất gia cô đi lấy chồng thì phần cô cũng y như bây giờ vì gia đình chỉ có cô và em nên đừng nghĩ là mình xuất gia rồi thọ nhận toàn bộ của gia đình. Mà gia đình đó là phần của cô. Trừ khi cô nhận của người ngoài thì mới là thọ nhận nuôi thân khác với của cô. Nên cô cứ chuyên tâm tìm hiểu kinh điển chuyên tâm tu học không giải thoát dc thì cũng thoát dc thân nữ. Nên nhớ đừng nặng lòng gì .Còn ba để cô đứng tên nhà thì ba cũng để phần cho em cô khi em cô muốn mua nhà. Đây là dẫn chứng để cô rõ chứ lúc ở chùa cô nói (con ăn của gia đình cũng của đàn na)ko đúng vì gia đình là phần của cô cô không ăn j của ai mà nó là phần của cô. Từ nay ko nhắc việc của ai.mà rõ vấn đề là phần cô chứ đừng nghĩ mẹ mình nuôi mình .Mà ba chấp nhận đến với dh thì từ đầu dh cũng đã nói rỏ dh ko bỏ con cái.ba thương dh thì phải thương 2 con thì mới sống thành gia đình dc nên cô ko dc nghĩ là của cha mẹ mà là phần khi cha mẹ tạo ra con cái.vd sư ý sư thảo cha mẹ cũng để đất lại phần sư đó.ý là trách nhiệm làm cha mẹ phải lo cho con.hiểu vậy ả”
Theo con được biết, khi đã là người xuất gia thì không còn là gì là tài sản của tôi, ba mẹ của tôi. Ấy vậy mà bây giờ con dựa vào nó để tu tập để không cần lo về việc gia nhập một giáo hội nào, và thực trạng hiện xã hội hiện nay thì con không thể đi khất thực tự phát.
Con đường cũ vẫn còn một cái đinh trong tâm con chưa tháo ra được, con nghĩ rằng giờ đây con cần phải nghiên cứu học tập kỹ để không bị dẫn dắt tiếp nữa nên con chưa dám vào một ngôi Chùa nào tiếp theo, mặc dù con vẫn tin ngoài kia sẽ có những vị tu đúng nhưng chọn cách ẩn không thể tìm ra được. Có duyên con biết được Thầy nên con chỉ cần lấy Kinh và Luật làm Thầy và có điều gì có Thầy ở ngay đây là được rồi phải không Thầy?
Kính mong thầy chỉ dạy giúp con 🙏
Lời Thầy
Tôi rất hoan hỷ khi thấy quý vị đã có một sự bừng tỉnh mạnh mẽ, dũng cảm bước ra khỏi vùng tối của sự mơ hồ để tìm về với ánh sáng Chánh Kiến. Những trăn trở và trải nghiệm trầy trật của quý vị ở môi trường cũ là một bài học vô giá, giúp quý vị nhận diện rõ rệt lằn ranh giữa một bên là sự tu tập hình thức, máy móc và một bên là sự thực hành giải thoát rốt ráo.
Dưới tuệ giác của truyền thống Nguyên thủy Theravāda, tôi xin chia sẻ những lời soi rọi thẳng vào thực tại để giúp quý vị tháo gỡ hoàn toàn chiếc đinh kiết sử cuối cùng trong tâm thức.
Trong truyền thống Theravāda, do dòng Tỳ-kheo-ni đã đoạn lửng từ nhiều thế kỷ trước, danh xưng Tu nữ hay Maechi hiện nay về mặt bản chất giáo luật là những cận sự nữ xuất thế gian. Họ là những người tình nguyện từ bỏ đời sống gia đình để thọ trì nghiêm túc tám giới hoặc mười giới trọn đời.
Sự vi diệu của giới luật Nguyên thủy nằm ở tính nguyên bản, trực diện và thanh tịnh. Giới luật sinh ra là để thúc liễm thân tâm, bảo hộ định niệm, chứ không phải là một mê cung lý luận với giới thể, giới tướng, trọng, khinh để người ta dùng trí năng cân đo đong đếm rồi tìm kẽ hở thỏa hiệp. Sự nghi ngờ của quý vị đối với hệ thống cũ là hoàn toàn chính xác. Khi giới luật bị biến tướng thành những quy ước cá nhân, việc ăn chiều bị chế biến thay đổi, tiền bạc được khuyến khích cất giữ, thì cái gốc của sự ly dục đã sụp đổ.
Việc bắt hành giả lẩm nhẩm những câu kệ cơ học mỗi khi rửa tay, rửa mặt thực chất là đang kéo tâm thức rời xa thực tại sinh diệt của Danh Sắc để rơi vào vùng không gian của Tưởng tri. Đức Thế Tôn dạy về Chánh Niệm Tỉnh Giác rất trực diện trong kinh điển: khi đi, đứng, nằm, ngồi, khi co tay, duỗi tay, khi ăn uống hay rửa dọn, hành giả chỉ cần tỉnh thức ghi nhận trọn vẹn thực tại đang diễn ra ngay sát-na hiện tại. Quý vị không thuộc những câu kệ đó không phải vì căn cơ yếu kém, mà vì giác tánh bên trong quý vị từ chối sự vận hành máy móc làm che lấp thực tại.
Lời phân tích của mẹ quý vị thực sự mang tinh thần của một bậc đại trí. Mẹ quý vị đã nhìn thấu một sự thật nhân quả rất rốt ráo mà ngay cả nhiều người xuất gia lâu năm cũng lầm tưởng. Trong giáo luật Theravāda, có một sự phân biệt cực kỳ nghiêm ngặt giữa vật phẩm của đàn na tín thí và tài sản thuộc quyền sở hữu, thừa kế hợp pháp của bản thân.
Khi quý vị dùng phần tài sản, cơm áo do cha mẹ cung cấp, vốn là phần phước báu tích lũy hợp pháp của quý vị trong tương quan nhân quả gia đình, thì quý vị đang tiêu dùng một nguồn lực hoàn toàn thanh tịnh. Quý vị không hề mắc nợ đàn na, không phải gánh chịu áp lực nghiệp lực nặng nề của việc thọ nhận của chung khi giới đức chưa viên mãn.
Chiếc đinh trong tâm quý vị hoàn toàn có thể nhổ ra từ đây. Việc dựa vào phước báu gia đình để chuyên tâm tu học ở giai đoạn này là một thuận duyên tối thượng, một bệ đỡ thanh tịnh giúp tâm thức không bị đè nặng bởi áp lực sinh kế hay nợ nần thế gian, hoàn toàn không vi phạm vào tinh thần thanh tịnh của người tu Phật.
Việc quý vị chưa muốn gia nhập vào bất kỳ ngôi chùa nào trong thời điểm này không phải là sự thụt lùi, mà là một sự cẩn trọng vô cùng trí tuệ. Sau một lần lạc lối, tâm thức cần có thời gian để tự chữa lành và xây dựng lại nền tảng Chánh Kiến kiên cố thông qua việc tự mình nghiên cứu Tam Tạng Kinh Điển.
Trước khi nhập diệt, Đức Thế Tôn đã di giáo rất rõ: Sau khi Ta diệt độ, Giáo Pháp và Giới Luật sẽ là bậc Đạo Sư của các ngươi. Lúc này, quý vị không cần phải vội vã tìm kiếm một hình thức xuất gia bề ngoài hay một tổ chức giáo hội nào để bám chấp. Căn nhà của cha mẹ, nơi có người cha đang dần chuyển hóa và người mẹ đầy sự thấu hiểu, chính là một trú xứ tu học lý tưởng nhất.
Hãy biến nơi đó thành một trường thiền thu nhỏ của chính mình. Quý vị hãy sống đúng với danh xưng một người con Phật chân chính bằng ba hành động thiết thực:
Gìn giữ trang nghiêm và hiểu rõ năm giới hoặc tám giới ngay tại gia bằng tâm Tàm Quý.
Nỗ lực đọc tụng, học tập Kinh tạng Nguyên thủy để làm giàu tuệ tri, thiết lập hệ thống Chánh Kiến vững chãi.
Sãdhu Sãdhu Sãdhu!
