Bể sinh tử mênh mông và cô độc,
Máu lệ chúng sinh tràn ngập đại dương.
Thân người khó được như rùa mù nổi,
Sao vẫn nằm say giữa giấc vô thường?
Kìa hơi thở vào chưa chắc ra lại,
Tử thần đứng đợi ngay bên hiên nhà.
Một sát-na lơ là trong phóng dật,
Là nghìn năm chìm đắm chốn ta-bà.
Hãy tỉnh giấc nhìn sâu vào uẩn xứ,
Cái gọi là ta có thật hay không?
Sắc thân này là đất bùn gió lửa,
Vay mượn trần gian, trả lại bụi hồng.
Thọ, tưởng, hành, thức như dòng thác lũ,
Như bọt nước tan, ảo ảnh giữa đường.
Chúng tự vận hành theo chiều duyên khởi,
Tuyệt đối không người, không chủ xót thương.
Khi mắt tai chạm vào vùng trần cảnh,
Cầu nối xúc sinh, cảm thọ hiện tiền.
Khổ, lạc, hay buồn vui vừa chớm khởi,
Chỉ là quả nghiệp rung động nhân duyên.
Kẻ phàm phu cuồng điên liền bám níu,
Khởi ý tư tham, khởi niệm giận hờn.
Chính dòng ái dục ngay thời khắc ấy,
Lại đúc thêm xiềng, trói buộc nặng hơn.
Đừng mơ mộng tìm một tâm trung tính,
Cũng đừng dại khờ đè nén thọ đau.
Hãy dựng chánh niệm nhìn vào dòng thức,
Thấy rõ danh sắc sinh diệt nối nhau.
Tham biết rõ tham, sân biết rõ sân,
Không hề đồng hóa, không nhận của mình.
Khi tuệ giác liễu tri đường vận hành,
Tâm tự ly tham, dứt mọi u minh.
Lửa già chết đang thiêu từng chân tóc,
Thời gian không chờ, chớ đợi ngày mai.
Giữ giới tinh nghiêm, lập thành thành lũy,
Trấn ngự sáu căn, phá vỡ u hoài.
Đoạn tận hữu ái, tắt dòng bộc lưu,
Trực chứng vô vi, dập tắt lửa lòng.
Chỉ một con đường độc lộ chánh niệm,
Bình thản bước qua sinh tử huyền không.
– Khải Tuệ Quang –

1 comment
Nguyện đem phước lành này làm duyên, đoạn trừ các ô nhiễm nơi tâm, thành tựu trí tuệ sắc bén và sự tinh tấn, tăng trưởng Giới–Định–Tuệ, hướng đến Niết-bàn!
Nguyện cho con sinh ra ở đâu cũng luôn được gặp Chánh pháp, gần gũi thiện tri thức và bậc thầy chân chính, xa lìa bạn ác và tà kiến!
Xin hồi hướng công đức này đến tất cả chúng sinh được an vui, giảm bớt khổ đau, đủ duyên gặp Chánh pháp và sớm giải thoát!