Đã đến lúc cần trả lại sự thanh tịnh nguyên bản cho đạo Phật. Khi người tu sĩ sinh hoạt xa hoa như bậc đế vương, đó là lúc dòng thiền bị vẩn đục. Hãy khôi phục truyền thống ‘Nhất bát chiết gia phạn, cô thân vạn lý du’ – người tu hành phải đi chân trần, ôm bình bát khất thực mỗi ngày để diệt trừ bản ngã và nuôi dưỡng lòng khiêm cung.
Bổn phận của cư sĩ là hộ trì tứ vật dụng (thực phẩm, y áo, thuốc men, chỗ ở) vừa đủ để duy trì thân mạng tu tập, chứ không phải để xây dựng nên những ‘ngai vàng’ vật chất. Mọi nguồn lực dư thừa từ sự cúng dường nên được chuyển hóa thành phúc lợi xã hội, cứu giúp người nghèo khổ, hoặc kiến thiết các tịnh xá theo truyền thống Theravada – nơi những bậc Tỳ-kheo chân chính có thể chuyên tâm thiền định và hoằng dương Chánh pháp, đưa chúng sinh thoát khỏi u mê.
Vì sự hưng thịnh của quốc gia và sự trong sạch của văn hóa tâm linh, tôi thiết nghĩ các cơ quan chức năng cần tăng cường công tác thanh tra, giám sát đối với những cơ sở tôn giáo có nguồn lực tài chính quá lớn. Việc minh bạch hóa tài sản và điều tiết nguồn lực từ các ngôi chùa ‘khổng lồ’ vào ngân sách nhà nước hoặc các quỹ phúc lợi xã hội là hành động cần thiết để phục vụ dân sinh.
Chúng ta cần kiên quyết loại bỏ vấn nạn ‘kinh doanh tâm linh’ và những tà sư lợi dụng lòng tin để truyền bá mê tín dị đoan, gây u mê cho xã hội. Thay vào đó, nếu Nhà nước chú trọng tạo điều kiện phát triển Phật giáo Nguyên thủy (Theravada) – một truyền thống chú trọng vào trí tuệ, đạo đức và kỷ luật – người dân sẽ có cơ hội tiếp cận với Chánh pháp thực thụ, góp phần xây dựng một cộng đồng văn minh, hiểu biết và giàu lòng nhân ái.
– Khải Tuệ Quang –
