Kính thưa những hữu tình đang thao thức tầm cầu giải thoát trong đại dương sinh tử.
Trong dòng chảy của thời gian vô tận, việc được thân người đã là nan đắc, nhưng được diện kiến Chánh Pháp Tinh Ròng từ kim khẩu của đức Thế Tôn (Gotama) còn là một sự hy hữu tột cùng, ví như rùa mù tìm được hốc cây giữa biển khơi vạn dặm. Thế nhưng, một sự thật bi tráng đang hiển hiện: Không ít hành giả, dẫu mang tâm nguyện cầu đạo cao khiết, lại đang lạc bước vào một mê cung tư tưởng được kiến tạo bởi những lớp phù sa của ‘Phật giáo Phát triển’.
Ngay từ sát-na khởi tâm, họ đã bị vây hãm bởi một hệ sinh thái tín ngưỡng mang đậm màu sắc huyền học và thần quyền. Ở đó, đạo lộ diệt khổ của bậc Chánh Biến Tri bị biến tướng thành một tôn giáo cầu cúng, nơi những vị Phật, Bồ-tát được thần thánh hóa thành những thực thể ban phát quyền năng, thay vì là những bậc Đạo sư chỉ đường. Họ lầm tưởng rằng Đạo Phật là một ốc đảo cảm xúc để vỗ về bản ngã, là liều thuốc an thần xoa dịu những áp lực trần thế, mà quên mất rằng cốt tủy của tu tập là một cuộc đại phẫu thuật tâm linh để đoạn tận Ngã chấp – Nơi không có sự an ủi vỗ về, nơi chỉ có sự thật – sự thật một cách rõ ràng và tàn nhẫn khó chấp nhận nhất đối với kẻ Vô Văn Phàm Phu Vô Minh về KHỔ – VÔ THƯỜNG – VÔ NGÃ !!!
Hỡi các thiện hữu, hãy nhìn sâu vào lòng lịch sử với nhãn quan của một trí tuệ tỉnh thức! Những hành giả ấy, và ngay cả những vị được gọi là Sư phụ của họ, thực chất chỉ là những nạn nhân đáng thương của một tiến trình Tạp nhiễm hóa Giáo điển. Qua hàng thiên niên kỷ, những bộ kinh sách mang danh ĐẠI THỪA PHÁT TRIỂN đã chồng lấp lên CHÁNH PHÁP TINH DÒNG NGUYÊN CHẤT ( Chưa Bị Phát Triển ) CỦA BẬC TOÀN GIÁC những tầng lớp triết học duy tâm, những diễn dịch mang tính siêu hình và lãng mạn hóa thực tại. Họ đang uống nước từ những dòng suối đã bị vẩn đục bởi những tư duy ngoại lai, mà cứ ngỡ đó là cam lồ từ nguồn cội.
Làm sao có thể tìm thấy vàng ròng trong một đống quặng đã bị pha tạp bởi đồng thau? Làm sao có thể chứng đắc GIẢI THOÁT Niết-bàn khi con đường được xây dựng trên những suy tưởng viển vông, xa rời thực tại Khổ – Vô thường – Vô ngã?
Cái gọi là ‘Trí tuệ Bát-nhã’ hay ‘Phật tánh’ của hậu thế, nếu không được soi rọi bởi Vipassanā (Minh sát) và hệ thống TAM TẠNG PALI, sẽ chỉ là những khái niệm rỗng tuếch để nuôi dưỡng thêm sự ngạo mạn của tri thức PHÀM PHU VÔ MINH. Đã đến lúc chúng ta cần một cuộc Hồi quy Thánh Đạo. Hãy can đảm vứt bỏ những trang kinh mang tính diễn dịch chủ quan, hãy bước qua khỏi bóng tối của những nghi lễ rườm rà, để trở về với những lời dạy nguyên sơ, mộc mạc nhưng sắc lẹm như gươm báu của đức Thế Tôn.
Sự thật không cần sự trang trí của ngôn từ hoa mỹ. Chánh pháp không cần sự hỗ trợ của những thần thoại hoang đường. Chỉ có Tứ Niệm Xứ, chỉ có Bát Chánh Đạo trong sự thuần khiết nhất của nó mới đủ năng lực đánh sập tòa lâu đài của Vô minh . Đừng để kiếp người này trôi qua trong sự ru ngủ của những ảo ảnh ‘Phát triển’. Hãy tỉnh dậy, lật lại từng trang sử, đối chiếu từng dòng kinh Pali, để thấy rằng: Ánh sáng chân lý chỉ có một, và nó đang đợi quý vị ở nơi mà mọi sự thêu dệt phải dừng lại !!!
– Khải Tuệ Quang –
