Nghìn năm chìm đắm vũng sương mù
Tự phụ đại thừa tưởng biết tu
Chánh pháp nguyên sơ dìm đáy nước
Bày trò huyễn hoặc dụ người ngu
Phật xưa độc bộ dưới cội cây
Bát đất nuôi thân áo vá dày
Tịch tịnh vô vi đường giải thoát
Đâu cần lọng tía với đài mây
Nay chế nghìn tay với nghìn mắt
Hóa Đấng Từ Tôn thành quỷ thần
Cúng bái cầu xin ban phước lộc
Biến đường trí tuệ hóa mê tân
Tự lực ngày xưa Phật dặn lòng
Tự mình thắp đuốc vượt hư không
Nay đem tính mạng cầu tha lực
Gióng trống gõ chuông luống phập phồng
Vẽ cảnh Tây Phương rực sắc vàng
Gạt người tham luyến chốn giàu sang
Niết Bàn vắng lặng không màng đến
Lại thích cung vàng chốn rộn ràng
Kinh điển ngụy tạo vạn quyển dày
Mượn danh Đức Phật thuyết xưa nay
Ngụy biện sai lầm bằng phương tiện
Dắt lối chúng sinh sa hố lầy
Chê bai Thánh quả bậc Thanh Văn
Bảo rậm lòng riêng ích kỷ ngăn
Thân mình chưa lội qua sông dữ
Mở miệng đòi đi độ vạn dân
Gõ mõ thâu đêm tụng chú dài
Cầu siêu bạt độ kiếm tiền tài
Diêm Vương nếu nể vài câu chú
Nhân quả luân hồi hóa ra sai
Vô ngã Như Lai dạy rõ ràng
Năm uẩn trống không thấu thế gian
Lại chế Như Lai tạng thường trụ
Quanh co chấp ngã luận bàn hoàn
Tỉnh giấc đi thôi hỡi mộng dài
Quay về nguồn cội chớ u hoài
Bốn đế tám đường soi lối bước
Mới mong thoát khỏi nẻo thiên thai
– Khải Tuệ Quang –

1 comment
Đại thừa tự phụ mở đường mây
Sự thật dắt nhau xuống hố lầy
Bỏ gốc ôm cành thờ huyễn hóa
Gieo mầm mê tín khắp đông tây
Miệng nói chân như dạ dính đầy
Tham tài hám vị tựa chân mây
Kinh chế muôn vàn lời ngụy biện
Pháp thật nghìn năm bụi phủ dày
Phật bảo tự thân tìm giải thoát
Nay lười chỉ chực cậy tha phương
Tây Phương chẳng thấy đâu người đến
Chỉ thấy luân hồi vướng họa ương
Pháp quán nhìn tâm đâu có khó
Cớ sao lại thích gõ chuông to
Tỉnh ra mới biết mình điên dại
Quay bước về nguồn hết đắn đo!