KHẢI TUỆ QUANG's BLOG

GÓC THỔ LỘ CỦA MỘT NGƯỜI ĐI TÌM PHÁP

Đăng bởi khaituequang
0 comments

​Kính gửi chư vị đạo hữu, những người bạn hữu duyên trên con đường tìm về sự thật,
​Thời gian qua, Khải Tuệ Quang đã nhận được không ít những câu hỏi, những băn khoăn từ các bạn về thân thế của mình. “Bạn có phải là một vị sư không?”, “Bạn tu học ở đâu, có bằng cấp hay chứng nhận gì không?”, “Những điều bạn viết liệu có phải là chánh kiến, hay chỉ là suy diễn cá nhân?”.

​Tôi vô cùng trân trọng những câu hỏi ấy. Bởi chúng không xuất phát từ sự công kích, mà từ một nhu cầu chính đáng của người tìm đạo: nhu cầu về một nơi nương tựa đáng tin cậy. Trong một thế giới mà vàng thau lẫn lộn, sự cẩn trọng ấy là một phẩm chất của người có trí.

​Hôm nay, cho phép tôi được trải lòng mình, không phải để trả lời cho câu hỏi “Tôi là ai?”, bởi chính câu hỏi đó là cội rễ của mọi sự ràng buộc mà chúng ta đang cố gắng tháo gỡ. Thay vào đó, tôi muốn chia sẻ về “CON ĐƯỜNG”, một hành trình mà bất cứ ai trong chúng ta, dù là tu sĩ hay cư sĩ, cũng có thể bước đi.

​Thưa quý vị, tôi không có một tấm y vàng nào được khoác lên thân ngoài tấm thân tứ đại vay mượn này. Tôi cũng không có một chứng chỉ nào được cấp bởi một tổ chức thế gian, ngoài sự chứng thực của khổ đau và con đường diệt khổ mà Đức Thế Tôn đã chỉ dạy. Ngôi chùa của tôi không có mái ngói hay tượng Phật bằng đồng, mà chính là thân-tâm này, nơi ba ngọn lửa độc Tham-Sân-Si vẫn luôn âm ỉ cháy, và cũng là nơi duy nhất có thể dập tắt chúng bằng nước Cam Lộ của Chánh Pháp.

​Những lời tôi viết, những điều tôi chia sẻ, xin quý vị đừng vội tin rằng chúng là của tôi. Trí tuệ của một phàm phu còn đầy lậu hoặc thì có gì đáng để nói? Nếu chúng có chút giá trị nào, nếu chúng có thể thắp lên một tia sáng nhỏ trong tâm hồn ai đó, thì giá trị và ánh sáng ấy hoàn toàn thuộc về kho tàng vô giá mà bậc Chánh Đẳng Chánh Giác đã để lại cho nhân loại. Tôi chỉ là một hành giả may mắn, đã tìm thấy một mỏ kim cương, và đang cố gắng chia sẻ những mảnh vụn lấp lánh mà mình nhặt được. Toàn bộ gia tài của tôi được vay mượn từ Tam Tạng Pāli, đặc biệt là tạng Kinh (Sutta Piṭaka), nơi mỗi câu chữ đều là dấu chân của bậc Đạo Sư trên con đường giải thoát.

​Để có thể “hiểu” được một phần vô cùng nhỏ bé những lời dạy ấy, không phải là một quá trình thu thập kiến thức suông. Đó là một hành trình gian nan, một sự khổ luyện không ngừng nghỉ.
​Đó là cuộc chiến đấu đơn độc với bản ngã trong từng sát-na. Là khi ngồi yên, nhìn thấy sự vô thường (Anicca) không phải trong sách vở, mà trong chính từng hơi thở vào-ra, trong từng cảm thọ sinh-diệt. Là khi đối mặt với một sự bất như ý, nhìn thấy cái Khổ (Dukkha) không phải là một khái niệm triết học, mà là một sự thật đang thiêu đốt cõi lòng, và rồi học cách quan sát nó mà không đồng hóa mình với nó.

​Và quan trọng nhất, đó là quá trình dùng Tuệ Giám soi rọi để thấy ra sự Vô Ngã (Anattā) trong vạn pháp. Thấy rằng cái thân này không phải “tôi”. Cảm xúc này không phải “tôi”. Suy nghĩ này không phải “tôi”. Cái “tôi” lừng lững mà ta vun đắp cả một đời thực chất chỉ là một ảo ảnh được dệt nên bởi các duyên, một tiến trình vận hành theo luật Duyên Khởi (Paṭiccasamuppāda) lạnh lùng và chính xác. Thấy được điều này, dù chỉ trong khoảnh khắc, gánh nặng trên vai tức thì nhẹ bẫng.

​Vậy tại sao tôi lại chia sẻ những điều này?
​Thứ nhất, đó là một cách để trả món nợ ân sâu sắc với Đức Thế Tôn. Khi một người sắp chết đuối được cứu vớt, họ không thể ngồi yên nhìn những người khác còn đang chới với giữa dòng. Chia sẻ Chánh Pháp là cách tối thiểu để thể hiện lòng biết ơn với người đã trao cho mình chiếc phao cứu độ.

​Thứ hai, đó là một phương pháp tu tập. Giáo Pháp của Đức Phật có ba bậc: học (Pariyatti), hành (Paṭipatti) và chứng (Paṭivedha). Việc viết lại, hệ thống lại, và chia sẻ lại những gì mình đã học và chiêm nghiệm chính là một cách để làm cho sự hiểu biết trở nên sâu sắc, để khắc ghi lời dạy vào tâm khảm. Nó là cách để tôi tự nhổ cỏ dại của tà kiến và vun trồng hạt giống chánh kiến trong mảnh vườn tâm của chính mình mỗi ngày.

​Cuối cùng, tôi tin rằng Chánh Pháp không phải là tài sản của riêng ai, không thuộc về một tông phái hay một tổ chức nào. Nó là di sản chung của nhân loại. Giữ nó cho riêng mình là một sự ích kỷ. Lan tỏa nó đi là một trách nhiệm.
​Vì vậy, hỡi chư vị đạo hữu, khi đọc những dòng chữ của Khải Tuệ Quang, xin đừng nhìn vào con người tôi. Con người này cũng vô thường và trống rỗng như bất kỳ ai khác. Hãy nhìn vào PHÁP. Hãy lấy những lời này như một sự gợi ý, một lời mời gọi. Rồi tự mình hãy lật từng trang kinh, hãy ngồi xuống quan sát từng niệm tâm, hãy tự mình kiểm chứng. Con đường của Phật là con đường của sự “thấy”, không phải sự “tin”.

​Đừng tìm kiếm một vị thầy ở bên ngoài. Hãy để Chánh Pháp làm ngọn đuốc, và hãy tự mình là hòn đảo nương tựa cho chính mình (Attā hi attano nātho). Khi trí tuệ của bạn bừng sáng, bạn sẽ thấy rằng vị thầy tối thượng luôn ở ngay đây, trong sự vận hành của thân và tâm này.

​Nguyện cho tất cả chúng ta, những người lữ hành mệt mỏi trong đêm dài sinh tử, sớm tìm thấy ánh sáng của con đường Bát Chánh, để đi đến nơi chấm dứt mọi khổ đau.
​Nguyện cho Chánh Pháp của Đức Thế Tôn được trường tồn.

​Với tất cả sự khiêm cung,
Khải Tuệ Quang

You may also like

Comment