Đừng mượn danh “trải nghiệm” để hợp thức hóa cho sự mù quáng, và cũng đừng nhân danh kinh Kalama để che đậy cho một trí tuệ lười biếng. Việc trích dẫn lời Thế Tôn rằng “chớ vội tin khi chưa trải nghiệm” nhằm bảo vệ cho niềm tin vào Phật A Di Đà là một sự xuyên tạc giáo lý trắng trợn. Hãy thức tỉnh để hiểu rằng, trải nghiệm trong đạo Phật là trải nghiệm về Giới – Định – Tuệ để đoạn tận Tham – Sân – Si, chứ không phải là trải nghiệm cảm giác “phê” hay “an lạc giả tạo” khi niệm một danh hiệu không có trong gốc rễ lịch sử rồi tự huyễn hoặc đó là chân lý.
Kinh Kalama (Tăng Chi Bộ Kinh) là bài kinh về sự tự do tư tưởng nhưng phải dựa trên nền tảng của trí tuệ thẩm sát. Đức Phật dạy chúng ta đừng vội tin vào truyền thống, vào kinh điển, hay vào những gì nghe có vẻ hợp lý… cho đến khi chính mình biết rõ: “Các pháp này là bất thiện, các pháp này là có tội, các pháp này bị các người có trí chỉ trích”. Hãy tự hỏi lại mình: Việc bám víu vào một vị Phật không có trong Tạng kinh Pali (Nikaya), một vị Phật xuất hiện 600 năm sau khi Thế Tôn nhập diệt, đó là “thiện” hay là sự “si mê” (Moha)? Đó là trí tuệ hay là sự bám chấp vào ảo tưởng siêu hình?
Nếu lập luận rằng “phải niệm vài năm mới biết có thật hay không”, thì đó chẳng khác nào bảo một người hãy thử uống thuốc độc vài năm để “trải nghiệm” xem nó có chết người thật không. Trí tuệ của người tu Phật là để nhận diện sự thật ngay từ đầu thông qua Chánh kiến (Samma Ditthi), chứ không phải lao đầu vào hố thẳm rồi mới dùng cảm xúc để bào chữa. Sự an lạc khi bạn niệm Phật thực chất chỉ là một trạng thái “Định sơ cấp” do sự tập trung tâm ý mang lại. Trạng thái này có thể tìm thấy ở bất cứ tôn giáo nào, thậm chí là ở những pháp môn ngoại đạo. Nếu dùng sự an lạc đó để khẳng định Phật A Di Đà có thật, thì những người thờ thần sấm, thần gió cũng có quyền nói thần của họ có thật vì họ thấy “an lạc” khi cầu nguyện. Đó là sự đánh tráo khái niệm cực kỳ nguy hiểm.
Hãy nhớ rằng, tiêu chuẩn để xác định lời Phật dạy không phải là cảm giác của cá nhân bạn, mà là Kinh và Luật đã được kết tập bởi các vị Thánh tăng A-la-hán – những bậc đã chứng đắc lục thông, có khả năng thấu suốt quá khứ vị lai. Chẳng lẽ hàng ngàn vị A-la-hán thời đó lại “kém trải nghiệm” đến mức không hề hay biết đến một cõi Cực Lạc hay một danh hiệu A Di Đà nào để rồi hoàn toàn để trống trong 5 bộ Nikaya? Sự thật lịch sử và giáo lý nguyên thủy là tảng đá tảng không thể lay chuyển bằng những lý luận cảm tính nông cạn.
Lời nhắn nhủ cuối cùng: Tu theo Phật là để trở thành người “Biết và Thấy” , chứ không phải để trở thành kẻ nguyện đời đời kiếp kiếp bị lừa. Kinh Kalama là chiếc gương soi để gạn đục khơi trong, không phải là tấm thảm để quét tất cả rác rưởi của sự mê tín vào bên dưới. Đừng tự hào về sự “nông cạn ngoài da” của mình bằng cách thách thức người khác trải nghiệm sự vô minh.
