Nhiều người dành cả đời mình để khoác lên danh xưng “Phật tử”, tự huyễn hoặc bản thân là “con của Đấng Thế Tôn”, hay miệt mài kinh kệ suốt mấy mươi năm dưới bóng chùa cổ. Thế nhưng, đó thường chỉ là một cuộc “du hành trong bóng tối”. Khi đối diện với câu hỏi cốt tủy: “Phật dạy điều gì?”, đại đa số đều rơi vào trạng thái ngơ ngác, lúng túng, hoặc tệ hơn là trả lời bằng những tư duy vay mượn, những suy luận đầy tính ngã chấp.
Họ lầm tưởng rằng chỉ cần trì tụng một danh hiệu, thực hành một nghi lễ là có thể được “đón rước” về cõi cực lạc xa xăm nào đó. Đó không phải là tu hành; đó là một cuộc ngã giá tâm linh đầy mê tín.
Nếu thế gian này còn đang chới với trong biển giáo điều sai lệch, hãy để tôi nhắc lại cho bạn bản chất của sự thật – thứ giáo pháp mà ngoài Đức Thế Tôn ra, không một ai trong cõi trời người, dù là nơi ánh sáng hay chốn u minh, có thể tự mình chứng tri và hiển lộ. Đó không phải là những huyền thoại ly kỳ hay những lời hứa hẹn viển vông, mà là:
Tứ Diệu Đế: Bản đồ giải phẫu sự thật về nỗi đau và con đường chấm dứt sự hiện hữu của khổ đau.
Bát Chánh Đạo: Hệ thống vận hành tâm thức và hành vi để đạt đến sự giải thoát tối hậu, không qua một trung gian thần linh nào.
Đáng buồn thay, dòng chảy Chánh pháp nguyên sơ đang bị vẩn đục bởi những kinh sách phát triển mang tính vay mượn và xuyên tạc. Chúng len lỏi vào tâm trí người tu bằng những ngôn từ xảo quyệt, biến một đạo phật của Trí Tuệ và Tự Lực thành một tôn giáo của Cầu Xin và Tha Lực. Họ mượn lời Phật để phủ nhận chính giáo pháp của Người, biến con đường giải thoát thành một lối mòn mê tín, khiến chúng sinh càng tu càng xa rời thực tại, càng hành trì càng chìm sâu vào bản ngã.
Hãy dừng lại và nhìn sâu vào tâm thức. Đừng để mình trở thành kẻ “ăn bánh vẽ” trong ngôi nhà của bậc Giác Ngộ. Giáo pháp của Ngài là để thấy, để hiểu và để hành, chứ không phải để cầu cạnh hay suy luận hão huyền.
”Pháp của Ta đến để mà thấy, không phải đến để tin.”
Đã đến lúc rũ bỏ những tà kiến đang gặm nhấm tuệ căn của bạn. Hãy quay về với ánh sáng nguyên bản, nơi chỉ có sự thật trần trụi của khổ đau và con đường chấm dứt khổ đau mới có thể đưa bạn đến bờ giải thoát thực thụ. Đừng để cái danh “Phật tử” trở thành chiếc lồng giam cầm trí tuệ của chính mình.
– KHẢI TUỆ QUANG –
