– Tác Giả : Khải Tuệ Quang
Rừng Simsapa, gió lay cành trúc
Thế Tôn ngồi đó, lặng lẽ uy nghiêm
Ngài nắm trong tay, vài chiếc lá mềm
Và hỏi chúng sinh: “Đâu là chân lý?”
Lá trong rừng lớn, hằng hà sa số
Cũng như huyễn luận, vẽ sự trên trời
Nhưng lá trong tay, giải thoát kiếp người
Chỉ bốn Diệu Đế, diệt tận trùng khơi.
Kẻ tự xưng “Đại”, vỗ ngực xưng “Thừa”
Gom cả rừng lá, nấu thành bã đậu
Chữ nghĩa chất chồng, tâm linh hủ lậu
Mượn danh Từ Phụ, dệt lưới Ma vương.
Vẽ ra cõi Phật, rực rỡ vàng son
Dạy người cầu cúng, van xin ban phước
Trong khi gốc khổ: Tham, Sân, Si trói buộc
Chẳng chịu quán nhìn, cứ mãi lân la.
Lũ ròi đục khoét, trong tạng kinh giả
Thêm thắt thần quyền, biến Đạo thành Mê
Miệng nói Không Hoa, nhưng tâm trĩu nặng
Lạc nẻo tà vây, chẳng biết đường về.
Pali Kinh Tạng, lời vàng chân thật
Vô thường, Khổ, Diễm… soi thấu tâm can
Không cần huyễn thuật, chẳng đợi phép ban
Tự mình thắp đuốc, vượt qua khổ nàn.
Kẻ ngu thích rộng, chuộng vẻ cao siêu
Nên sa vào hố, “Ba-la-mật” suông
Bậc trí giữ chắc, Nắm Lá trong tay
Dứt lìa sinh tử, cắt đứt dây chuông.
Bã đậu một nồi, nấu mãi chẳng thông
Càng tụng càng mê, càng tu càng lậm
Hãy nhìn Nắm Lá, soi lại tâm mình
Chánh Pháp là đây: Thực chứng, Vô hình!
