(Kệ Diệt Trừ Kiêu Mạn)
Tìm đâu giữa chốn sương mù phát triển
Vẽ lối thiên đường dệt gấm thêu hoa
Họ tự phong mình ngôi cao thánh hiền
Luận bàn chân như bản thể bao la
Càng nói cao siêu càng xa gốc rễ
Càng luận nhiệm mầu càng nặng cái tôi
Tâm chứa đầy tham mong thành thượng đế
Mà bùn phiền não chưa một lần nguôi
Kẻ thích mật ngôn vạch đường vẽ ấn
Trì niệm danh thần ước vọng tiêu tai
Nghiệp tự mình gieo tự mình vướng bận
Phật chẳng ban ơn gánh hộ cho ai
Tự tỉnh đi thôi nghe lòng rúng động
Nhìn lại thân này một đống xương hôi
Máu mủ đờm nhớt bọc làn da mỏng
Có gì đẹp đẽ để mà sục sôi
Năm uẩn lao xao dòng đời sinh diệt
Sắc thọ tưởng hành thức chảy không dừng
Chẳng có cái tôi nào ngồi giữ biệt
Mơ mộng trường tồn chỉ chuốc gian truân
Càng muốn chứng cao càng nuôi ngạo nghễ
Mong đắc quả này vị nọ là tham
Đạo Phật nguyên sơ quay về thực tế
Xả bỏ tận cùng dứt mọi buộc ràng
Không cõi tịnh nào ngoài tâm định tĩnh
Không thần chú nào diệt được sân si
Chánh niệm tỉnh thức nhìn xuyên huyễn cảnh
Lửa tham tắt lịm chứng pháp vô vi
– Khải Tuệ Quang –
