🔴 PHẦN 1: MỔ XẺ QUYỀN NĂNG CỦA THẦY BÓI VÀ SỰ THẬT VỀ CÁC THẾ LỰC PHI NHÂN
Quý vị thân mến,
Với tâm thế của một hành giả đang nỗ lực soi rọi cuộc đời bằng ánh sáng của Tam Tạng Pāli (Tipitaka), tôi nhận thấy đã đến lúc chúng ta cần một cuộc “đại phẫu thuật” tư duy để bóc tách những lớp màng u tối của mê tín dị đoan đang bủa vây đời sống cư sĩ. Có những sự thật về thế giới vô hình mà bấy lâu nay quý vị bị dẫn dắt bởi sự sợ hãi và thiếu hụt Chánh tri kiến.
Trong bài viết này, tôi sẽ không dùng những ngôn từ hoa mỹ hay những khái niệm vay mượn
— KHI SỰ VÔ MINH TRỞ THÀNH MẢNH ĐẤT CHO TÀ KIẾN —
Trong Kinh Phạm Võng (Brahmajāla Sutta, Trường Bộ Kinh), Đức Thế Tôn đã cảnh báo rất rõ về những “thấp hèn” trong việc mưu sinh bằng các thuật dự đoán tương lai, bói toán, hay giao tiếp với cõi âm. Thực trạng hiện nay, nhiều người khi gặp biến cố thay vì quay về quán chiếu Nghiệp (Kamma) của chính mình, lại tìm đến thầy bói, đền phủ như một cứu cánh. Đây chính là biểu hiện của sự suy yếu tâm linh và lạc mất Chánh Kiến (Sammā-diṭṭhi).
— PHÂN TÍCH 1: CƠ CHẾ CỦA THẦY BÓI – SỰ TƯƠNG TÁC GIỮA TÂM VÀ PHI NHÂN —
Nhiều quý vị thường kinh ngạc: “Tại sao thầy bói lại nói trúng phóc chuyện thầm kín trong nhà mình?”. Hãy để trí tuệ của Vi Diệu Pháp (Abhidhamma) giải mã điều này qua các khía cạnh sau:
* Sự tiếp cận Tâm Hữu Phần (Bhavanga-citta):
Mọi hành động, lời nói và ý nghĩ của quý vị đều để lại những “dấu vết” trong dòng tâm thức. Trong tâm lý học hiện đại, người ta gọi đó là tiềm thức, nhưng trong Phật giáo Nguyên thủy, đó là dòng Bhavanga (tâm hữu phần) lưu giữ mọi chủng tử nghiệp. Những Phi nhân (Amanussa) – cụ thể là loài Dạ-xoa (Yakkha) hoặc Ngạ quỷ (Mahiddhika Peta – khác loài Ngạ Quỷ Peta đói khát) có thần thông do nghiệp báo . Họ có thể “đọc” được một phần các sắc pháp do tâm tạo ra quanh quý vị hoặc can thiệp vào dòng Bhavanga để lấy thông tin.
* Hiện tượng “Nhĩ báo” (Sota-viññāṇa-thì thầm):
Trong Kinh Ātānātiya (Trường Bộ Kinh), Đức Phật xác nhận sự tồn tại của vô số các vị thần bậc thấp sống gần gũi với con người. Những thầy bói thường có sự “kết nối” (mượn xác hoặc cộng sinh năng lượng) với một thực thể Phi nhân. Phi nhân này quan sát quý vị, sau đó dùng năng lượng rung động để truyền tin vào lỗ tai hoặc tâm thức của thầy bói. Thầy bói chỉ là cái loa phát thanh. Họ nói đúng quá khứ vì Phi nhân thấy được quá khứ của quý vị, nhưng họ thường nói sai tương lai vì tương lai là sự vận hành của các Duyên chưa hình thành.
* Tại sao họ phải giúp thầy bói?
Đây là sự trao đổi lợi ích (Kamma-vattā). Các loài Phi nhân này thường thiếu hụt phước báu và sự tôn vinh. Khi thầy bói giúp quý vị “thấy đúng”, quý vị sẽ dâng cúng thực phẩm, tiền bạc, và quan trọng nhất là “năng lượng của niềm tin”. Phi nhân thụ hưởng sự cung phụng đó như một cách duy trì tồn tại trong cảnh giới của họ.
— PHÂN TÍCH 2: PHI NHÂN ĂN ĐỒ CÚNG NHƯ THẾ NÀO? —
Đây là điểm mà nhiều người hay lầm tưởng rằng “người khuất mặt” sẽ ngồi vào bàn ăn như người sống. Tam Tạng Pāli giải thích rất chi tiết về bốn loại vật thực (Āhāra):
* Phi nhân không ăn theo cách nhai nuốt (Kabaliṅkārāhāra) thô tháo như loài người.
* Họ thụ hưởng qua Xúc thực (Phassāhāra) và Tư niệm thực (Manosañcetanāhāra).
* Cụ thể, khi quý vị bày đồ cúng, các loài Phi nhân như Ngạ quỷ sẽ hấp thụ “Oja” (dưỡng chất nội tại tinh vi) của vật thực thông qua sự tiếp xúc trực tiếp hoặc mùi hương (Ghanda). Trong Kinh Petavatthu (Chuyện Ngạ Quỷ), có những loài chỉ có thể ăn được những thứ nhơ nhớp hoặc chỉ ăn được khi có người sống hồi hướng phước báu (Pattidāna).
Khoa học hiện đại giải thích điều này qua sự chuyển hóa năng lượng. Đồ ăn sau khi cúng thường nhanh hỏng hoặc mất đi mùi vị đặc trưng vì phần “năng lượng sống” của các phân tử vật chất đã bị chiết tách. Nhưng quý vị hãy nhớ: Việc cúng tế vật chất thực chất chỉ nuôi dưỡng các loài Ngạ quỷ bậc thấp quanh quẩn trong nhà, không giúp ích gì cho sự giải thoát của họ.
— PHÂN TÍCH 3: SỰ NGUY HIỂM KHI GIAO KẾT VỚI THẾ LỰC VÔ HÌNH —
Việc tìm đến thầy bói hay các hình thức áp vong, cầu cúng chính là việc mở cửa cho các luồng “Năng lượng Phi nhân” (Amanussa-shakti) xâm nhập vào từ trường cá nhân.
Trong Tạng Luật (Vinaya Piṭaka), Đức Phật nghiêm cấm các vị Tỳ-kheo thực hành các thuật này vì chúng làm tăng trưởng Tâm Si (Moha) và Tâm Tham (Lobha). Khi quý vị tin vào thầy bói, quý vị vô tình trao quyền kiểm soát cuộc đời mình cho một chúng sanh cũng đang đau khổ và luân hồi như mình, thậm chí còn thấp kém hơn về mặt phẩm hạnh.
Sự “linh ứng” mà quý vị thấy thực chất là một cái bẫy. Phi nhân có thể cho quý vị một chút lợi ích nhỏ (như tìm lại đồ mất, đoán trúng việc nhỏ) để quý vị tin tưởng, nhưng sau đó họ sẽ đòi hỏi sự phụng thờ lớn hơn. Nếu không đáp ứng, họ sẽ dùng năng lượng sân hận để quấy nhiễu, gây ra các chứng bệnh về tâm thần hoặc sự bất an trong gia đình (hiện tượng này được mô tả là bị Phi nhân làm hại trong Kinh Ātānātiy)
Quý vị cần hiểu rằng, không một thầy bói hay Phi nhân nào có quyền năng thay đổi Nghiệp báo (Kamma) của quý vị. Nếu quý vị gieo nhân lành, không cần cầu khấn quý vị vẫn hưởng quả ngọt. Nếu quý vị gieo nhân ác, dù có cúng hàng tấn vàng mã hay mời thầy bói giỏi nhất, quả đắng vẫn phải trổ.
Lối thoát duy nhất là quay về với Chánh Tri Kiến, hiểu về sự vận hành của Danh (Nāma) và Sắc (Rūpa), thay vì đi tìm kiếm sự an ủi từ những thực thể vô hình cũng đang loay hoay trong vòng sinh tử.
🔴 PHẦN 2: GIẢI MÃ TỨ PHỦ VÀ SỰ THẬT VỀ CÕI ĐOẠ LẠC TẠI GIA
Quý vị thân mến,
Tiếp tục hành trình mổ xẻ những lớp màn sương mù của tín ngưỡng bằng lưỡi dao trí tuệ từ Tam Tạng Pāli, hôm nay chúng ta sẽ đi vào những vùng “nhạy cảm” nhất trong tâm thức người Việt: Văn hóa Tứ Phủ (Thờ Mẫu) và sự thật về bàn thờ gia tiên. Hãy tạm gác lại những định kiến, những nỗi sợ hãi cố hữu để cùng tôi nhìn thẳng vào bản chất của sự tồn tại dưới nhãn quan của một hành giả Chánh Pháp.
— BẢN CHẤT CỦA CÁC VỊ THÁNH TRONG TỨ PHỦ —
Trong tín ngưỡng dân gian, Tứ Phủ là một hệ thống quyền năng gồm các vị Thánh cai quản trời, đất, sông nước và rừng núi. Tuy nhiên, nếu đối chiếu với Vũ trụ quan của Phật giáo Nguyên thủy gồm 31 cõi sống, chúng ta sẽ thấy một thực tại rất khác.
* Họ là ai trong hệ thống Chư Thiên?:
Dựa trên “Kinh Ātānātiya” (Trường Bộ Kinh) và “Kinh Chư Thiên” (Devatā Saṃyutta), các vị được gọi là Thánh, Mẫu, hay Quan Lớn thực chất thuộc vào hàng Chư thiên địa cư (Bhumma-deva) hoặc các vị thần thuộc cõi Tứ Đại Thiên Vương (Cātumahārājikā). Họ có phước báu rất lớn so với loài người nhưng vẫn là Phàm phu (Puthujjana), vẫn còn đầy đủ tham ái, sân hận và kiêu mạn. Họ không phải là bậc Thánh giải thoát đã đoạn tận phiền não.
* Năng lực và sự “Hành sai”:
Tại sao có hiện tượng “bị hành” nếu không ra trình đồng mở phủ? Đây là một đặc điểm của các vị Chư thiên bậc thấp hoặc Dạ-xoa (Yakkha). Họ có xu hướng muốn được tôn vinh và hưởng thụ vật thực thông qua sự cúng tế. Khi một người có duyên nợ nghiệp lực với các vị này từ tiền kiếp, họ sẽ dùng uy lực để tác động vào luồng năng lượng (vận hành của các đại: Đất, Nước, Lửa, Gió) trong cơ thể người đó, gây ra sự đau đớn hoặc xáo trộn tâm trí. Mục đích cuối cùng là buộc người đó phải lập điện thờ để họ có nơi “trú ngụ” và thụ hưởng năng lượng từ niềm tin.
* Hiện tượng Hầu đồng và sự nhập xác:
Vi Diệu Pháp (Abhidhamma) giải thích rằng không có một “linh hồn” nào thực sự chui vào xác người khác. Đó là quá trình cộng hưởng của Sắc do tâm tạo (Cittaja-rūpa). Khi người hầu đồng thả lỏng ý thức (rơi vào trạng thái Tâm Si – Moha), một luồng năng lượng của Phi nhân (Amanussa) có tần số tương ứng sẽ áp chế và điều khiển các dây thần kinh vận động. Quý vị thấy họ nhảy múa không biết mệt, nói năng khác thường, đó thực chất là sự “mượn máy” của các thế lực vô hình. Việc tôn thờ này mang tính chất “trao đổi” hơn là tu tập giải thoát.
— BÍ MẬT ĐAU LÒNG SAU BÁT HƯƠNG GIA TIÊN —
Đây là phần mà tôi muốn quý vị phải thật sự tỉnh thức. Chúng ta thường quan niệm bàn thờ là nơi người thân đã khuất về ngự trị để phù hộ con cháu. Nhưng theo lộ trình tâm của Phật giáo Nguyên thủy, quan niệm này chứa đựng một sự thật đau lòng.
* Tiến trình Tái sanh tức khắc (Paṭisandhi):
Trong hệ thống Pāli, khi một chúng sanh tắt hơi thở, Tâm Tử (Cuti-citta) diệt đi thì ngay sát-na tiếp theo, Tâm Tái Sanh (Paṭisandhi-citta) khởi lên ở một cảnh giới mới. Không có trạng thái linh hồn vất vưởng không nơi nương tựa.
* Nếu người thân có phước báo, họ đã làm Thiên tử ở cõi Trời, họ nhìn cảnh giới loài người như một nơi hôi hám, họ không thể và không có lý do gì để chui vào bát hương nhà quý vị.
* Nếu họ tái sanh làm người, họ đã là một bào thai ở đâu đó.
* Nếu họ đọa địa ngục, họ đang chịu cực hình, không thể về thăm nhà.
* Ai thực sự đang ở trên bàn thờ?:
Trong “Kinh Ngoài Bức Tường” (Tirokudda Sutta), Đức Phật chỉ rõ chỉ có một hạng chúng sanh có thể quanh quẩn bên người thân, đó là Ngạ quỷ sống nhờ sự dâng cúng (Paradattūpajīvika Peta). Nếu quý vị cảm thấy bàn thờ nhà mình “linh”, cảm thấy có người ở đó, thì thực chất đó là người thân của quý vị đang bị đọa vào cảnh giới đau khổ nhất của loài quỷ do tâm Luyến ái (Taṇhā) và Chấp thủ (Upādāna) lúc lâm chung. Họ vì quá thương con cháu, quá tiếc của cải mà không thể tái sanh vào cõi lành, phải chấp nhận làm kiếp quỷ đói, đứng nơi góc cửa, khe tường để chờ đợi một chút phước hèn mọn từ bát cơm cúng.
* Việc “về báo mộng” hay “về ăn cúng”:
Người chết không ăn bằng miệng. Họ hấp thụ năng lượng dưỡng chất (Oja) thông qua sự tiếp xúc của tâm thức. Khi quý vị cúng tế linh đình, quý vị vô tình tạo ra một môi trường năng lượng trì trệ, thu hút thêm nhiều loài Phi nhân vất vưởng khác đến tranh giành. Bàn thờ lúc này không còn là nơi thanh tịnh, mà trở thành một “trạm dừng chân” cho các thực thể thấp kém.
— VÌ SAO VIỆC CẦU CÚNG LẠI PHẢN TÁC DỤNG? —
Nhiều người thắc mắc: “Tôi thờ cúng rất kỹ sao nhà tôi vẫn gặp chuyện?”.
Dưới góc nhìn khoa học tâm linh của Tam Tạng Pāli, câu trả lời nằm ở Luật Nhân Quả (Kamma-niyāma).
* Thứ nhất: Quý vị đang nuôi dưỡng Tâm Tham. Khi quý vị cúng một nhưng cầu mười, quý vị phát ra tần số của sự thiếu thốn. Theo luật đồng thanh tương ứng, quý vị sẽ thu hút những chúng sanh đói khát (Ngạ quỷ) đến. Những chúng sanh này không có khả năng ban tài lộc, họ chỉ có khả năng quấy phá nếu không được thỏa mãn.
* Thứ hai: Quý vị đang giam cầm người thân. Thay vì giúp họ siêu thoát bằng cách làm phước hồi hướng (Pattidāna), quý vị lại khóc lóc, cầu khấn họ “về chứng”, “về phù hộ”. Chính sự kêu cầu đó là sợi xích vô hình giữ họ lại trong cảnh giới Ngạ quỷ lâu hơn. Điều này không phải là hiếu thảo, mà là sự tàn nhẫn của vô minh.
— LỜI GIẢNG TỪ TÂM THẾ TỈNH THỨC —
Quý vị thân mến, bàn thờ gia tiên nên được hiểu đúng là nơi để chúng ta quán chiếu về Sự Chết (Maraṇānussati) và lòng Biết ơn (Kataññū). Đừng biến nó thành một đồn bốt tâm linh để mặc cả với định mệnh.
Hãy thực hành đúng Chánh Pháp:
* Loại bỏ vàng mã: Đốt giấy không thể chuyển thành tiền ở cõi vô hình. Thứ người quá vãng cần là Phước báu (Puñña) từ việc làm thiện thực tế của quý vị.
* Hồi hướng thay vì dâng cúng: Khi quý vị làm được một việc tốt, hãy hướng tâm: “Xin chia sẻ phần phước này đến thân nhân quá vãng”. Nếu họ đang ở cõi Ngạ quỷ, khi họ hoan hỉ (Anumodanā) với phước đó, tâm thức họ sẽ thay đổi và họ có thể tái sanh ngay lập tức vào cõi tốt hơn.
* Giữ giới để bảo vệ gia đình: Sức mạnh của một người giữ Giới (Sīla) tạo ra một hào quang (vùng năng lượng) khiến các Phi nhân hung dữ không thể xâm phạm. Đây mới là cách bảo vệ gia đình khoa học và trí tuệ nhất.
Thế giới tâm linh là một thực tại đầy rẫy những cạm bẫy của ảo giác. Khi quý vị không có Chánh kiến, quý vị sẽ mãi là những con cừu non để các thế lực Phi nhân và những kẻ tà mạng dắt mũi. Hãy dùng trí tuệ để phẫu thuật mọi nỗi sợ, để thấy rằng trong vũ trụ này, Nghiệp lực là công lý duy nhất, và Trí tuệ là ngọn đèn duy nhất.
🔴 PHẦN 3: GIẢI MÃ “HÀNH CĂN”, SỰ QUẤY NHIỄU CỦA PHI NHÂN VÀ LIỀU THUỐC TRỊ LIỆU TỐI THƯỢNG
Quý vị thân mến,
Chúng ta đã đi qua hai chặng đường mổ xẻ về bản chất của thầy bói và hệ thống Tứ Phủ. Hôm nay, trong phần cuối của cuộc đại phẫu thuật này, tôi sẽ đưa quý vị vào vùng lõi của những hiện tượng mà dân gian gọi là “hành căn”, “ốp nhập” hay “bị hành điên dại”. Đây là nơi mà sự mê lầm đạt đến đỉnh điểm, khiến con người mất đi quyền tự chủ hoàn toàn đối với thân và tâm của mình.
Dưới lăng kính của Tam Tạng Pāli, đặc biệt là Tạng Luật (Vinaya Piṭaka) và các bản chú giải Vi Diệu Pháp, chúng ta sẽ làm sáng tỏ cơ chế can thiệp của Phi nhân vào cơ thể vật lý và cách để một hành giả Chánh Pháp tự cứu mình ra khỏi vũng lầy này.
— SỰ THẬT VỀ “HÀNH CĂN” – MỘT DẠNG CƯỠNG BỨC NĂNG LƯỢNG —
Trong thế giới tín ngưỡng, người ta tin rằng “hành căn” là thử thách của bề trên để chọn người ra làm việc thánh. Nhưng hãy nhìn thẳng vào sự thật Chánh Pháp: Một bậc Thánh (Ariya) với tâm Từ và tâm Bi rộng lớn không bao giờ dùng sự đau đớn, điên loạn hay phá sản để cưỡng ép một chúng sanh phải phụng thờ mình.
Bản chất của “hành căn” là gì?
Đó là sự tương tác giữa Phi nhân (Amanussa) – thường là các loại Dạ-xoa (Yakkha) hung dữ hoặc các loại Ngạ quỷ có thần thông (Mahiddhika Peta) – với Sắc thân (Rūpa) của con người. Trong Kinh Ātānātiya (Trường Bộ Kinh), Đức Phật đã liệt kê rất rõ: Có những Phi nhân không tin vào Chánh Pháp, họ thích quấy nhiễu các thiện nam tín nữ, làm xáo trộn các đại (đất, nước, lửa, gió) trong cơ thể người.
Khi quý vị có một “nghiệp duyên” xấu trong quá khứ với các thực thể này, họ sẽ sử dụng năng lượng tâm thức (Cittaja-rūpa – sắc do tâm tạo) để áp chế hệ thần kinh của quý vị. Điều này gây ra các triệu chứng: đau đầu không rõ nguyên nhân, co giật, nghe thấy tiếng nói lạ trong tai (Nhĩ báo), hoặc thôi thúc muốn nhảy múa, khóc lóc. Dân gian gọi đó là “căn hành”, nhưng Chánh Pháp gọi đó là sự xâm lấn của Phi nhân vào lộ trình tâm của chúng sanh có tâm thức yếu kém.
— CỤ THỂ PHI NHÂN CÓ THỂ LÀM ĐƯỢC GÌ VÀ TÁC ĐỘNG RA SAO? —
Để quý vị không còn mơ hồ, tôi xin trích dẫn và phân tích các khả năng của Phi nhân được ghi lại trong Kinh tạng và Chú giải:
* Tác động vào Sắc Vật Lý (Rūpa):
Trong Chú giải Kinh Pháp Cú (Dhammapada Atthakatha), có chuyện về những con quỷ Dạ-xoa có thể gây ra dịch bệnh hoặc làm cho một người trở nên điên dại bằng cách tác động vào các yếu tố vật chất tinh vi trong cơ thể. Phi nhân không có thân xác thô như ta, nhưng họ có “năng lượng sắc chất” (Rūpa-kalāpa). Họ có thể đẩy luồng năng lượng này vào các dây thần kinh, khiến quý vị cảm thấy nóng rực như lửa đốt hoặc lạnh toát xương tủy – đây là sự xáo trộn của Hỏa đại và Thủy đại.
* Chi phối Tâm thức (Citta):
Trong Kinh Sa-môn Quả (Samaññaphala Sutta), Đức Phật có nhắc đến việc các thế lực có thể che mờ trí tuệ con người. Phi nhân có khả năng áp đặt các luồng tư duy ngoại lai vào dòng tâm hữu phần (Bhavanga) của quý vị. Quý vị sẽ đột nhiên có những ham muốn lạ lùng, những nỗi sợ hãi vô căn cứ hoặc những ảo giác về quyền năng. Họ “ăn” năng lượng từ sự sợ hãi và phục tùng của quý vị. Khi quý vị càng sợ, “lửa nghiệp” bảo vệ của quý vị càng yếu, họ càng dễ dàng thao túng.
* Vấn đề “thụ hưởng” vật thực:
Để làm rõ hơn ý của quý vị về đồ cúng: Trong Tạng Luật, phần nói về các loại dược phẩm và thức ăn, có đề cập đến “Oja” (tinh chất dưỡng chất). Phi nhân ăn bằng cách “tiếp xúc” (Phassa). Khi họ muốn “ăn” một mâm cỗ, họ không làm thực phẩm biến mất, mà họ dùng năng lượng của mình để chiết lấy phần Oja tinh vi nhất của thực phẩm đó. Điều này tương tự như cách cây cối hút dưỡng chất từ đất mà không làm đất biến mất. Một mâm cỗ bị Phi nhân “thụ hưởng” sẽ trở thành vật thực “chết”, không còn năng lượng sống cho người ăn.
— LIỀU THUỐC TỐI THƯỢNG: CÁCH HÓA GIẢI SỰ QUẤY NHIỄU —
Khi bị “hành”, thay vì đi tìm thầy bùa, thầy pháp (vốn cũng là những người cộng sinh với Phi nhân khác), quý vị hãy thực hành theo lộ trình Chánh Pháp Nguyên Thủy sau đây:
Thứ nhất: Thiết lập Giới Hạnh (Sīla).
Đây là bộ giáp sắt vững chắc nhất. Kinh tạng Pāli khẳng định: Một người giữ 5 giới trong sạch (không sát sanh, không trộm cắp, không tà dâm, không nói dối, không uống rượu) sẽ được các thiện thần bảo vệ. Ánh sáng từ tâm thiện giữ giới sẽ khiến các Phi nhân hung dữ không dám lại gần. Khi quý vị phạm giới, hào quang bảo vệ biến mất, đó là lúc quý vị bị “hành”.
Thứ hai: Thực hành Tâm Từ (Mettā).
Đừng khởi tâm sân hận hay xua đuổi Phi nhân. Trong Kinh Từ Bi (Metta Sutta), Đức Phật dạy chúng ta phải trải lòng thương yêu đến tất cả chúng sanh, kể cả những loài “không nhìn thấy được”. Hãy phát nguyện: “Tôi biết quý vị đang đau khổ trong cảnh giới đó, tôi xin chia sẻ phước báu này đến quý vị, mong quý vị đừng quấy nhiễu tôi nữa mà hãy cùng tôi tu tập”. Khi tâm sân hận biến mất, sợi dây kết nối của sự “hành hạ” cũng đứt đoạn.
Thứ ba: Pháp hành Minh Sát (Vipassanā).
Đây là vũ khí tối thượng. Khi có một cảm giác đau đớn hay một ý nghĩ lạ khởi lên do Phi nhân tác động, hãy dùng chánh niệm ghi nhận: “Đau, đau…” hoặc “Nghe, nghe…”. Hãy quan sát chúng như những hiện tượng sinh diệt, không phải là “tôi”, không phải là “căn” của tôi. Khi quý vị không còn chấp thủ (Upādāna) vào các cảm giác đó, Phi nhân sẽ không còn điểm tựa để tác động. Họ giống như một người ném đá vào hư không, không có mục tiêu thì họ sẽ tự bỏ cuộc.
Thứ tư: Trì tụng Kinh Bảo Hộ (Paritta).
Trong truyền thống Theravada, các bài kinh như Mangala Sutta (Kinh Hạnh Phúc), Ratana Sutta (Kinh Châu Báu) hay Ātānātiya Sutta là những bài kinh có năng lượng rung động cực mạnh. Khi được trì tụng với tâm định và lòng tôn kính, chúng tạo ra một vùng từ trường thanh tịnh mà các loài Phi nhân tà ác không thể chịu đựng nổi.
— KẾT LUẬN CUỘC ĐẠI PHẪU THUẬT —
Quý vị thân mến,
Thế giới vô hình chỉ có thể làm chủ quý vị khi quý vị còn chìm đắm trong vô minh và sợ hãi. Thầy bói, Tứ Phủ hay hiện tượng “hành căn” đều là những biểu hiện của một tâm thức chưa được tu tập.
Hãy nhớ lấy lời dạy của Bậc Toàn Giác: “Người là chủ nhân của Nghiệp, là kẻ thừa tự của Nghiệp”. Không có một vị Thánh nào ngồi trên bàn thờ để ban phước, không có một người thân đã khuất nào quanh quẩn để phù hộ nếu họ không bị đọa làm Ngạ quỷ. Tất cả chỉ là dòng chảy của nhân và quả.
Đã đến lúc quý vị cần dũng cảm đập tan những tư tưởng của sự mê muội, dẹp bỏ những đàn tràng cúng tế tốn kém để quay về thờ phụng “Vị Phật trong tâm” thông qua việc giữ giới và hành thiền. Đó mới là sự bảo vệ vĩnh cửu, là con đường duy nhất dẫn đến sự bình an và giải thoát thực sự.
Chúc quý vị luôn sống trong ánh sáng của Chánh Kiến.
Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.
– Khải Tuệ Quang –
