Biên Soạn: Khải Tuệ Quang
Chào quý vị. Khi nhìn về lịch sử Đạo Phật hơn hai ngàn sáu trăm năm trước, điều làm chúng ta phải chấn động tâm can không phải là những câu chuyện huyền thoại tô vẽ, mà là bản anh hùng ca chân thật về một Bậc Đại Sĩ đã đạp lên muôn vàn gian khổ để vạch ra con đường giải thoát cho nhân loại.
Nhiều người ngày nay thường lầm tưởng Đức Phật như một vị thần linh biến hóa khôn lường, ngồi trên ngai vàng để rủ lòng thương ban phước lành. Sự thật lịch sử tàn khốc và vĩ đại hơn thế rất nhiều. Ngài là một Bậc Đại Giác Ngộ bằng xương bằng thịt, khoác tấm y bó giẻ nhặt từ nghĩa địa, mang đôi chân trần rớm máu bước đi suốt bốn mươi lăm năm dưới cái nắng cháy da và cái lạnh cắt thịt của miền Trung Ấn Độ. Để trao cho thế gian ngọn đuốc Trí Tuệ, Ngài đã đi qua một hành trình hoằng pháp đong bằng mồ hôi, bằng máu và sự nhẫn nại phi thường trước sự chống phá tàn nhẫn của ngoại đạo.
Thời Ấn Độ cổ đại, xã hội chìm trong sự mê tàn của sáu mươi hai luồng tà kiến. Các tay giáo chủ ngoại đạo tự xưng là bậc thánh triết nhưng bản chất lại cực kỳ ngạo mạn, hiếu chiến và tham lam. Họ dụ dỗ quần chúng bằng đủ loại phép thuật kỳ dị, các hành vi khổ hạnh quái đản như ăn cỏ, sống như chó bò, hoặc đắm mình trong sự sa đọa và cúng tế máu động vật để cầu xin thần linh.
Khi Đức Phật xuất hiện, ánh sáng Chánh pháp thanh tịnh của Ngài như mặt trời xua tan đêm đen. Ngài không dùng phép thuật hù dọa, Ngài dạy Tứ Diệu Đế, Bát Chánh Đạo, dạy quy luật Nhân Quả và bản chất Vô Thường, Khổ, Vô Ngã. Hàng ngàn người thức tỉnh, rời bỏ các tà đạo để đi theo Tăng đoàn. Sự thức tỉnh ấy đã đánh trúng vào quyền lợi, tài bảo và sự tôn kính mà các giáo chủ ngoại đạo đang nắm giữ, làm bùng lên trong lòng họ ngọn lửa đố kỵ và sự hận thù tột cùng. Họ bắt đầu giăng ra những âm mưu đê hèn nhất để vùi dập uy danh của Ngài.
Quý vị hãy nhìn lại những biến cố lịch sử để thấy được uy phong và sự nhẫn nại phi thường của Bậc Đạo Sĩ Tối Cao:
Ngoại đạo thuê người phụ nữ Chiên Già giả vờ lui tới tịnh xá, rồi độn một chiếc thớt gỗ tròn dưới lớp áo, xông thẳng vào giữa pháp hội khi Đức Phật đang giảng giải cho hàng ngàn người. Cô ta chỉ mặt Ngài và cất tiếng vu khống tàn nhẫn, buộc tội Ngài bỏ mặc người phụ nữ đang mang thai đứa con của Ngài. Giữa muôn vàn ánh mắt nghi ngờ dồn về, Đức Phật không một chút nao núng, không một lời oán trách hay giận dữ. Bằng phong thái uy nghi của một Bậc Giác Ngộ, Ngài bình thản đáp rằng việc này đúng hay sai chỉ có Ngài và cô ta biết. Ngay sau đó sự thật vạch trần khi chiếc thớt rơi xuống. Bản lĩnh gánh chịu sự nhục mạ ấy là bằng chứng chấn động về tâm trí hoàn toàn ngự trị trên mọi dông bão thế gian.
Sự tàn bạo dâng lên đỉnh điểm khi ngoại đạo thuê sát thủ giết chết cô gái Tôn Đà Lợi rồi giấu xác sau tịnh xá, lu loa rằng Tăng đoàn đã dâm ô và dã man sát hại cô ta. Cả thành phố sục sôi. Dân chúng cuồng tín buông lời chửi rủa, ném đá, ném phân bẩn vào chư Tăng. Suốt nhiều ngày liền, Tăng đoàn không nhận được một hạt cơm cúng dường, đi đến đâu cũng chỉ nhận lại những lời lăng mạ rạch xé màng tai. Trước sự chấn động của đệ tử, Đức Phật đứng vững như ngọn núi đá trước bão hồng thủy. Ngài khẳng định sự thật sẽ vạch trần kẻ thủ ác và mọi vu khống sẽ tự tan biến sau bảy ngày.
Gian nan không chỉ đến từ bên ngoài. Đề Bà Đạt Đa, kẻ đệ tử mang lòng tham quyền lực, đã liên kết với vương quyền để ám sát Ngài. Hắn thuê thợ săn bắn tên độc, tự tay đẩy hòn đá khổng lồ từ đỉnh núi cao làm chân Ngài chảy máu, và thả con voi điên cuồng uống rượu lao thẳng vào Ngài giữa phố đông. Thế nhưng, trước con voi điên đang cuồng loạn, Đức Phật không dùng binh khí hay thần thông gì. Ngài đứng yên, lan tỏa năng lượng Từ Bi thuần khiết. Năng lượng ấy khuất phục ngọn lửa cuồng loạn, khiến con thú dữ gục đầu quỳ gối dưới chân Ngài.
Sự từ bi của Đức Phật không phải là sự thương hại ủy mị. Lòng từ bi của Ngài đến từ Trí Tuệ thấu suốt Nhân Quả. Ngài nhìn những kẻ xỉ nhục, hại Ngài bằng sự bao dung tột cùng vì Ngài thấy rõ họ đang vô minh tự gieo rắc hạt giống địa ngục cho chính bản thân mình. Ngài thương kẻ hại Ngài như một người cha nhìn đứa con mù loà đang lao mình vào đống lửa.
Đạo Phật chân thật là con đường của sự tự lực và trí tuệ. Đức Phật chưa từng xòe tay ban phát tài lộc hay hứa hẹn gánh tội thay cho bất kỳ ai. Ngài khẳng định: Mỗi người là chủ nhân của nhân quả chính mình. Muốn thoát khổ thì phải tự tu sửa tâm trí, diệt trừ Tham, Sân, Si bằng Bát Chánh Đạo. Ngài chỉ là Bậc Chỉ Đường kiên nhẫn và vĩ đại nhất.
Quý vị hãy dũng cảm nhìn thẳng vào sự thật! Đức Phật đã phải trả một cái giá phi thường bằng mồ hôi, bằng máu và sự nhẫn nại tột cùng suốt bốn mươi lăm năm ròng rã. Đội trên đầu cái nắng gắt cháy da của sa mạc, chịu đựng muôn vàn đòn thù cay đắng của ngoại đạo, Ngài dẫm đôi chân trần trên gai góc chỉ để vạch ra cho nhân loại một con đường duy nhất: Tự mình làm hòn đảo cho chính mình, tự mình thắp đuốc mà đi. Thế nhưng cay đắng thay, ngày nay có biết bao kẻ tự xưng là đệ tử Phật nhưng lại tự gieo mình vào đầm lầy vô minh và tà kiến! Họ miệt mài chạy theo các pháp môn phát triển biến tướng do người đời sau tự thêu dệt, bấu víu vào sự cứu rỗi tha lực viển vông, cúng sao giải hạn, đốt vàng mã, quỳ lụy trước những trò mê tín dị đoan hoang đường của tà đạo.
Họ mang nguyên cái tư duy mua bán hối lộ của thế tục lên trước bàn thờ thanh tịnh. Họ dâng vài đĩa hoa quả, dăm ba đồng tiền lẻ để van xin Bậc Giác Ngộ ban cho tài lộc, công danh và sự thăng quan tiến chức! Đó không phải là tu hành. Đó là sự xúc phạm và chà đạp tàn nhẫn nhất lên từng bước chân rớm máu của Đức Phật!
Quý vị đang xúc phạm Bậc Đại Sĩ đã tự tay vứt bỏ ngai vàng cùng mọi dục vọng thế gian, kéo Ngài xuống thành một vị thần linh tầm thường chuyên nhận hối lộ để ban phát sự tham lam!
Hãy tỉnh giấc ngay đi! Trong Chánh pháp tinh dòng, không một lời van xin hay lễ vật nào có thể bẻ cong quy luật Nhân Quả khắc nghiệt và công bằng của vũ trụ!
Tôi tha thiết mong quý vị hãy kiên quyết dứt bỏ mọi hình thức mê tín dị đoan biến tướng để quay về tựa tựa nơi bờ bến Chánh pháp. Hãy nhìn vào hành trình hoằng pháp ngàn gian khó của Bậc Giác Ngộ để thấu hiểu rằng: Đạo Phật chưa từng là nơi nương tựa cho sự yếu mềm hay van xin, mà là con đường của sự tỉnh thức, của bản lĩnh phi thường và trí tuệ thấu suốt. Đừng tiếp tục quỳ lụy cầu xin sự ban ơn tha lực viển vông. Cách duy nhất để quý vị đền đáp ân đức trời biển của Đức Phật là hãy sống một cuộc đời thanh tịnh, kiên quyết quét sạch tà kiến, và dũng mãnh bước đi trên con đường Bát Chánh Đạo mà Ngài đã dùng cả cuộc đời để vạch ra cho nhân loại.
Namo Tassa Bhagavato Arahato Sammāsambuddhassa.
Sādhu Sādhu Lành thay!
– Khải Tuệ Quang –
🌐 Website chia sẻ Chánh Pháp khaituequang.com

1 comment
Nguyện đem phước lành này làm duyên, đoạn trừ các ô nhiễm nơi tâm, thành tựu trí tuệ sắc bén và sự tinh tấn, tăng trưởng Giới–Định–Tuệ, hướng đến Niết-bàn!
Nguyện cho con sinh ra ở đâu cũng luôn được gặp Chánh pháp, gần gũi thiện tri thức và bậc thầy chân chính, xa lìa bạn ác và tà kiến!
Xin hồi hướng công đức này đến tất cả chúng sinh được an vui, giảm bớt khổ đau, đủ duyên gặp Chánh pháp và sớm giải thoát!