Này người đang đọc những dòng chữ này:
Có bao giờ ngươi dừng lại — thật sự dừng lại — giữa dòng chảy cuồng loạn của sự tồn tại này, để nhìn thẳng vào bộ mặt thật của chính mình không?
🔴 KÝ ỨC ĐẦU TIÊN CỦA NGƯƠI LÀ GÌ?
Hãy lùi về phía sau. Lùi xa hơn nữa. Trước khi ngươi biết tên mình là gì, trước khi ngươi học cách nói “tôi muốn”, “tôi cần”, “tôi ghét”, “tôi yêu” — ngươi nhớ gì không?
Có phải là cái ấm áp của vòng tay mẹ? Vị ngọt của viên kẹo đầu tiên tan trên đầu lưỡi? Ánh nắng chiếu qua cửa sổ trong một buổi chiều không tên? Hay chẳng còn gì cả — chỉ là khoảng trống mờ mịt, bị che phủ bởi màn sương dày đặc của THAM ÁI ?
Ngươi không nhớ. Ngươi không thể nhớ. Những năm tháng đầu tiên của kiếp người này — cái thứ ngươi gọi là “cuộc đời tôi”, “con người tôi” — đã biến mất như sương khói. Nhưng ngươi vẫn chắc chắn rằng “tôi” đã tồn tại từ đó đến giờ. Ngươi tin điều đó mà không có bằng chứng.
Đây chính là vô minh đầu tiên: ngươi không biết chính mình từ đâu đến.
🔴 CÁI MÀ NGƯƠI GỌI LÀ “HẠNH PHÚC”
Khi ngươi còn ba tuổi, hạnh phúc là một viên kẹo. Ngươi khóc lóc, van nài, cười toe toét khi được nó. Cầm nó trong tay, ngươi nghĩ: “Đây rồi. Đây là nó.” Rồi nó tan đi. Rồi ngươi khóc vì muốn viên kẹo khác.
Lên năm tuổi, ngươi muốn chiếc xe đạp. Lên mười tuổi, ngươi muốn được khen ngợi của thầy cô. Lên mười lăm, ngươi muốn được người khác yêu thương. Hai mươi tuổi, ngươi muốn công việc tốt. Ba mươi tuổi, ngươi muốn nhà cửa, xe hơi, địa vị. Bốn mươi tuổi, ngươi muốn sự công nhận. Năm mươi tuổi, ngươi muốn… ngươi còn biết mình muốn gì nữa không?
Ngươi có thấy không? Con rối này chưa bao giờ ngừng múa!
Từ viên kẹo đến ngôi nhà triệu đô — bản chất không thay đổi. Ngươi đang chạy theo bóng mây, tưởng rằng nếu chạy đủ nhanh, ngươi sẽ nắm được nó. Nhưng mỗi lần tay ngươi sắp chạm đến, nó lại tan biến, và một đám mây khác hiện lên phía xa hơn.
Và ngươi gọi đây là “cuộc sống”. Ngươi gọi đây là “ý nghĩa”.
🔴 NGƯƠI ĐANG TÌM KIẾM CÁI GÌ?
Bây giờ, ngay lúc này, đọc đến dòng này — ngươi đang tìm kiếm cái gì?
Hãy thành thật. Đừng che giấu sau những từ ngữ đẹp đẽ như “ý nghĩa cuộc sống”, “hạnh phúc thật sự”, “an lạc tâm hồn”. Đào sâu hơn.
Có phải ngươi đang tìm một cách nào đó để không phải chịu đựng nữa? Một cách để cảm giác trống rỗng trong lồng ngực biến mất? Một cách để chứng minh rằng mình có giá trị? Một cách để không phải sợ hãi cái chết? Một cách để điền đầy cái hố đen vô tận mà ngươi cảm thấy mỗi khi một mình trong đêm tối?
Và đây là sự thật tàn khốc: ngươi không biết mình đang tìm kiếm cái gì.
Ngươi chỉ biết rằng có cái gì đó thiếu. Có cái gì đó sai. Có cái lỗ hổng nào đó cần được lấp đầy. Nên ngươi cứ nhét vào đó: tiền bạc, danh vọng, tình yêu, sex, rượu chè, công việc, con cái, tôn giáo, triết lý, tri thức, trải nghiệm… Nhưng cái lỗ hổng ấy không bao giờ đầy.
Bởi vì cái ngươi đang cố lấp đầy, chính là bản chất của sự tồn tại này: Dukkha — khổ.
🔴 BẢN CHẤT CỦA VÔ MINH
Này người đang run rẩy trước những dòng chữ này — hãy nhìn thẳng vào điều này:
Ngươi đã sống bao nhiêu năm mà không hề biết mình đang sống vì cái gì.
Ngươi thức dậy mỗi sáng, nhưng không biết tại sao. Ngươi làm việc, ăn uống, giao tiếp, ngủ, rồi lặp lại — như một cỗ máy được lập trình sẵn. Ngươi có những ý nghĩ, nhưng không biết chúng từ đâu đến. Ngươi có những cảm xúc, nhưng không kiểm soát được chúng. Ngươi đưa ra những quyết định, nhưng là ai đang quyết định?
Ai là ngươi?
Không phải cái tên được đặt cho ngươi — đó chỉ là âm thanh. Không phải thân thể — nó thay đổi từng giây, tế bào chết đi và sinh ra, ngươi bảy tuổi và ngươi ba mươi tuổi không còn một tế bào nào giống nhau. Không phải ký ức — chúng mờ nhạt, méo mó, biến mất. Không phải suy nghĩ — chúng đến rồi đi như mây trôi. Không phải cảm xúc — chúng thay đổi như thời tiết.
Vậy “TÔI” là cái gì mà ngươi bám víu vào một cách tuyệt vọng đến thế?
Và đây là vô minh tối tăm nhất: ngươi dành cả cuộc đời để bảo vệ, nuôi dưỡng, làm đẹp cho một cái không hề tồn tại.
🔴 TIẾNG KÊU CỦA ĐỨC PHẬT
Cách đây 2,600 năm, có một người đã nhìn thấu điều này. Người không che mắt trước sự thật khủng khiếp. Người không chạy trốn vào những ảo tưởng an ủi. Người ngồi xuống dưới cội cây, và nhìn thẳng vào bản chất của sự tồn tại cho đến khi mọi ảo tưởng tan biến.
Và Người thấy:
- Anicca — tất cả đều vô thường, không gì tồn tại vượt qua thời gian
- Dukkha — sự tồn tại bị thấm đẫm bởi sự không thỏa mãn, bởi khổ đau
- Anatta — không có “tự ngã” nào tồn tại như ngươi tưởng
Đây không phải là triết lý để tranh luận. Không phải niềm tin để tin hoặc không tin. Đây là sự thật có thể kiểm nghiệm, ngay tại đây, ngay bây giờ, trong chính thân tâm của ngươi.
Nhưng ngươi không dám nhìn và dám TIN. Vì nếu nhìn thật, toàn bộ ngôi nhà giấy mà ngươi gọi là “cuộc đời tôi” sẽ sụp đổ.
🔴 CÂU HỎI ĐẶT RA CHO NGƯƠI
Bây giờ, sau khi đọc đến đây, ngươi có hai con đường:
Con đường thứ nhất: Chặn trang Facebook Khải Tuệ Quang lại. Quay về với dòng chảy. Tiếp tục chạy theo viên kẹo tiếp theo, lớn hơn, đắt hơn, hấp dẫn hơn. Tiếp tục tin rằng “lần này sẽ khác”, “cái này sẽ làm tôi hạnh phúc”. Sống trong vô minh cho đến giờ phút cuối cùng, khi ngươi nằm trên giường bệnh, nhìn lại và hỏi: “Tôi đã làm gì với cuộc đời mình?”
Con đường thứ hai: Dừng lại. Quay vào trong. Bắt đầu nhìn. Không phải đọc thêm sách, không phải tin thêm điều gì — mà NHÌN vào chính thân tâm của ngươi. Quan sát hơi thở. Quan sát cảm giác. Quan sát ý nghĩ sinh diệt. Nhìn thẳng vào bản chất vô thường, khổ, vô ngã của mọi hiện tượng.
Đây là con đường mà Đức Phật đã chỉ. Không phải để ngươi thờ Ngài. Không phải để ngươi tin Ngài. Mà để ngươi tự mình thấy được điều Ngài đã thấy.
🔴 LỜI CẢNH TỈNH CUỐI
Ngươi nghĩ mình còn bao nhiêu thời gian?
Mười năm? Hai mươi năm? Năm mươi năm? Ngươi không biết. Có thể là một năm. Có thể là ngày mai. Có thể là hơi thở tiếp theo của ngươi sẽ là hơi thở cuối cùng.
Và khi cái chết đến — không phải cái chết trong phim ảnh, trong sách vở — mà cái chết thật, khi thân thể này tan rã, khi mọi thứ ngươi bám víu đều tuột khỏi tay, khi tất cả những gì ngươi tưởng là “tôi” đều sụp đổ:
Lúc đó, ngươi sẽ hối hận vì đã sống cả một đời người trong bóng tối của vô minh.
Nhưng lúc đó đã quá muộn.
Ehipassiko — Hãy đến và tự mình thấy.
Con đường đã được chỉ rõ. Nhưng chỉ có ngươi mới có thể bước đi.
Đức Phật không cứu ngươi. Không ai cứu ngươi. Chỉ có ngươi tự cứu lấy mình, bằng cách thức tỉnh khỏi giấc ngủ vô minh này.
Ngươi còn ngủ đến bao giờ?
Khải Tuệ Quang –
