KHẢI TUỆ QUANG's BLOG

NGỌN LỬA DƯỚI ĐÁY SÔNG

Đăng bởi khaituequang

Đêm nào Ngài ngồi lặng thinh,
Dưới cây Bồ đề một mình trăng soi,
Không cầu không vái không lời,
Tâm quay về tâm thấy đời là gì.

Thấy thân như bọt phù trì,
Thấy tâm như gió qua đi không hề,
Thấy không có chủ ngồi kề,
Thấy không có ngã chỉ bề duyên sinh.

Ngài không ban phép độ linh,
Không trao thần chú không rình phước ban,
Chỉ nói một tiếng vang ngàn:
Hãy đến mà thấy rõ ràng tự thân.

Như trăng soi mặt nước gần,
Pháp không thêm bớt trong ngần từ nguyên,
Ai nhìn thấy được tự nhiên,
Ai không chịu nhìn trăm thuyền cũng trôi.

Vậy mà ngàn năm xa xôi,
Người ta đem Phật lên ngồi giữa mây,
Dựng lên cõi báu đong đầy,
Ao sen bảy sắc lầu đài hư không.

Rồi bảo nhau miệng niệm hồng,
Đủ ngàn đủ vạn có xong kiếp này,
Sẽ có người rước sang ngay,
Thuyền vàng đã sẵn còn lo nỗi gì.

Hỡi người hỏi thật mà nghe,
Bốn mươi lăm năm Ngài kề chúng sinh,
Một lần nào đó Ngài rằng,
Buông tay đi đã có người lo thay?

Ngài dạy hòn đảo tự thân,
Tự mình nương tựa chính tay mình chèo,
Vậy ngươi đang đứng chờ theo,
Thuyền vàng hay chính tham nghèo dẫn đi.

Không hồn Ngài nói tường vi,
Không ngã thường hằng không gì bất sinh,
Vậy cái gì được rước linh,
Hay chỉ là tham khoác hình từ bi.

Như sông tưởng chảy về đi,
Mà thật chảy vòng chảy mãi không thôi,
Niệm mà tâm chẳng sáng ngời,
Niệm mà tham vẫn đầy vơi gọi gì.

Hỡi người quỳ trước hóa thì,
Tin rằng linh thánh đầu thai chọn trần,
Phật dạy không ngã không thần,
Vậy cái gì đang đầu lăn xuống đời.

Nếu hồn bất tử có nơi,
Thì đó là đạo từ hồi Vệ Đà,
Bà La Môn giảng điều đà,
Phật ra đời chính để phá điều này.

Như người ngủ giữa ban ngày,
Mơ mình đang thức mơ say đang tường,
Mà thật vẫn ngủ vẫn vương,
Tỉnh ra mới biết con đường là mơ.

Hỡi người trì chú đến giờ,
Quay vòng bánh pháp ngỡ bờ giải thoát,
Múa kiếm quán tưởng thần loạt,
Tạng Kinh trang nào dạy đoạt điều này.

Hay đó là đạo thầy đồng say,
Khoác vào chiếc áo màu may Phật môn,
Thần thông không phải cội nguồn,
Ngài còn cấm đệ tử luôn khoe tài.

Tham không sợ hương khói dài,
Tham thích hương khói vì tài được thơm,
Sân không sợ tiếng chuông cồng,
Sân ẩn sau tiếng chuông trong mấy ai.

Si không sợ tượng vàng oai,
Si bám vào tượng ngày dài càng sâu,
Chỉ Tuệ mới nhổ gốc sầu,
Mà Tuệ không ai trao đâu phải tự cày.

Như đất không tự sinh ngay,
Phải cày phải gieo mới đầy mầm xanh,
Tuệ không từ nguyện lực linh,
Từ Giới từ Định mà thành Tuệ thôi.

Nhìn vào thân một cõi người,
Đất nước lửa gió hợp rồi tan ra,
Da nhăn xương mục thịt già,
Hơi thở tắt giữa đêm qua một lần.

Vậy mà ngươi vẫn băn khoăn,
Tô son vẽ phấn muôn phần giữ thân,
Như người xây lẫm bên ngần,
Sóng vỗ một cái lẫm gần tan ngay.

Nhìn vào tâm một dòng chảy,
Vui buồn cuộn mãi từng ngày không bờ,
Không ai ngồi đó đợi chờ,
Không chủ không ngã chỉ tơ duyên mà thành.

Khi thấy được giữa bình minh,
Không bằng lý luận mà bằng tâm không,
Tham kia lung lay tận gốc,
Sân kia tan biến như bông khói trời.

Si mờ như bóng tối lui,
Trước ngọn đuốc nhỏ sáng ngời một hơi,
Tam Tạng vẫn đó muôn đời,
Ngàn năm vẫn đó như lời Ngài trao.

Ai muốn biết Pháp thế nào,
Hãy mở ra đọc đừng vào miệng người,
Giới là nền đất sáng ngời,
Định là cột trụ giữa trời vững bền.

Tuệ là ánh sáng không quên,
Ba điều đó đủ không thêm không cần,
Hỡi ai đang bước từng lần,
Mỗi sáng thức dậy Giới gần còn không.

Tâm bớt tham hay tham hồng,
Bớt sân hay sân vẫn trong ngực đầy,
Đừng tự mãn bẫy chính ngay,
Kiêu mạn đội lốt thẳng tay hơn tà.

Hãy đi như lửa chan hòa,
Hãy thấy như mắt không qua nhắm dần,
Hãy sống từng hơi thở gần,
Vô thường không hẹn xa gần đến thôi.

Thế Tôn đã khuất xa rồi,
Pháp Ngài vẫn đó sáng ngời không phai,
Như trời mọc sáng ban mai,
Không cần xin phép không ai vẽ thêm.

Ngọn lửa không tắt không đêm,
Là ngọn lửa tự thắp lên chính mình,
Không ai thắp hộ tu linh,
Đường về giải thoát tự mình bước thôi.

– KTQ –

You may also like

Comment