KHẢI TUỆ QUANG's BLOG

KINH HẠNH PHÚC​(MAṄGALA SUTTA)

Đăng bởi khaituequang

​Như vầy tôi nghe.
​Một thời Thế Tôn trú ở Sāvatthi (Xá-vệ), tại Jetavana (Kỳ-đà Lâm), khu vườn của ông Anāthapiṇḍika (Cấp Cô Độc).
​Rồi một vị Chư Thiên, khi đêm đã gần mãn, với dung sắc thù thắng, chói sáng toàn vùng Jetavana, đi đến đảnh lễ Thế Tôn, rồi đứng một bên.

​Đứng một bên, vị Chư Thiên ấy bạch Thế Tôn bài kệ:
​Thiên nhân cùng loài Người,
Mong hạnh phúc, an lành,
Suy tư về phúc lành.
Xin Ngài dạy cho biết,
Phúc lành nào tối thượng?

​(Thế Tôn đáp:)
​Tránh xa kẻ ngu si,
Được thân cận bậc trí,
Cúng dường bậc đáng cúng,
Là phúc lành tối thượng.

​Sống trong môi trường tốt,
Do phúc đức đời trước,
Chân chính hướng tự tâm,
Là phúc lành tối thượng.

​Học nhiều và nghề hay,
Giới luật khéo tu học,
Nói lời nói chân thật,
Là phúc lành tối thượng.

​Phụng dưỡng Mẹ với Cha,
Bảo dưỡng vợ và con,
Làm nghề không rối loạn,
Là phúc lành tối thượng.

​Bố thí, sống đúng pháp,
Giúp đỡ các quyến thuộc,
Hành động không chê trách,
Là phúc lành tối thượng.

​Dứt bỏ, tránh ác nghiệp,
Kiêng say sưa, nghiện ngập,
Không xao lãng các pháp,
Là phúc lành tối thượng.

​Kính nhường và khiêm tốn,
Biết đủ và tri ân,
Đúng thời nghe Chánh pháp,
Là phúc lành tối thượng.

​Nhẫn nhục và dễ dạy,
Yết kiến các Sa-môn,
Đúng thời đàm luận pháp,
Là phúc lành tối thượng.

​Tinh cần và phạm hạnh,
Thấy rõ các Thánh đế,
Thực chứng được Niết-bàn,
Là phúc lành tối thượng.

​Tâm không động, không sầu,
Giữa các pháp thế gian,
An ổn, không uế nhiễm,
Là phúc lành tối thượng.

​Những ai làm như vậy,
Không chỗ nào thất bại,
Đi đâu cũng an toàn,
Ấy phúc lành tối thượng.

You may also like

Comment