KHẢI TUỆ QUANG's BLOG

Về tôi

Đăng bởi khaituequang

⚖️ TUYÊN NGÔN BẢO VỆ CHÁNH PHÁP: GIỮA NIỀM TIN VÀ SỰ THẬT

​Gửi những tâm hồn đang tìm cầu giải thoát,

​Tôi hiện diện ở đây, trên không gian này, không phải để tham gia vào những cuộc ‘hý luận’ vô bổ hay hơn thua bằng môi miếng. Tâm nguyện duy nhất của tôi là Hộ trì Chánh Pháp và khơi dậy ánh sáng của sự thật lịch sử đã bị lớp bụi thời gian và những đức tin vay mượn che lấp suốt 2000 năm qua.

​1. Phụng sự Sự Thật chứ không phụng sự Đám Đông

​Việc tôi vạch trần những hình tượng siêu hình hay những cõi giới ảo tưởng không phải vì tâm sân hận, mà xuất phát từ lòng lân mẫn đối với những người đang lạc lối trong mê cung của tà kiến. Một người thấy bạn mình uống thuốc độc mà không lên tiếng ngăn cản thì không phải là người từ bi. Tôi chọn nói lên sự thật – dù sự thật ấy có thể làm rát tai những ai đã quá quen với những lời hứa hẹn hão huyền về một ‘tha lực’ cứu rỗi.

​2. Pháp đình của Trí Tuệ: Tạng Kinh và Tạng Luật Pali

​Trong Đạo Phật, chân lý không được định đoạt bằng số đông hay cảm xúc cá nhân. Nếu quý vị muốn phản biện, muốn phân định đúng – sai, hãy bước ra khỏi những câu chuyện linh ứng và những niềm tin cảm tính.

​Hãy dùng duy nhất Tạng Kinh (Sutta Pitaka) và Tạng Luật (Vinaya Pitaka) từ hệ thống Pali – những di sản gần nhất với hơi thở và lời dạy nguyên gốc của đức Phật Thích Ca – để làm đối chứng. Nếu điều quý vị tin không tồn tại trong giáo pháp nguyên thủy, thì đó là ngoại đạo núp bóng Phật giáo. Tôi chỉ tiếp nhận những phản biện có sở học, có căn cứ kinh điển, không tiếp những lời công kích cá nhân vô trí.

​3. Tỉnh thức hay Tiếp tục Mê đắm?

​Đạo Phật là đạo của sự Tự Lực và Thực Chứng. Khi quý vị còn mong cầu sự tiếp dẫn, quý vị đã tự phản bội lại lời dạy cuối cùng của Thế Tôn: ‘Hãy tự mình thắp đuốc lên mà đi’. Tôi ở đây để trao cho quý vị ngọn đuốc của sự thật lịch sử, còn việc có can đảm cầm lấy nó để soi rọi lại đức tin của mình hay không, đó là nghiệp lực của mỗi người.

​Lời cuối: Sự im lặng của tôi trước những lời thô thiển không phải là sự yếu thế, mà là sự từ khước những rung động thấp kém. Tôi không lên đây để cãi nhau, tôi ở đây để đánh thức những ai còn đủ duyên với Chánh Pháp tinh ròng.

​Chân lý không cần sự đồng thuận của đám đông để trở thành sự thật.