Này các vị, tôi viết những dòng này không phải để cầu xin sự đồng thuận, cũng chẳng phải để đánh bóng cái tôi hèn mọn. Tôi viết bằng sự phẫn nộ trước sự vô minh đang gặm nhấm căn tính sáng suốt của quý vị và bằng lòng bi mẫn trước những chúng sinh đang điên cuồng lao vào hố thẳm của tà thuyết.
Đừng dùng cái tư duy hạn hẹp của một bộ não phàm phu, chứa đầy rác rưởi của hý luận và kiến thức nhặt nhạnh trên mạng xã hội để tranh biện với Chánh Pháp của Bậc Toàn Giác – Chẳng khác nào đang tự bản thân quý vị lấy trứng chọi đá, và đang tự mình xuyên tạc xỉ nhục chính Đấng Từ Phụ Thích Ca Mâu Ni . Đến 99% những câu hỏi “truy vấn” mà quý vị cho là thông minh thực chất chỉ là sự quẩn quanh trong cái lồng của Vô minh (Avijjā). Tôi đã đăng rất nhiều bài, dày công hệ thống hóa trí tuệ của bậc Chánh Biến Tri, nhưng quý vị — với bản tính lười tư duy, đọc hời hợt và một tâm thế bảo thủ đến mức cực đoan — đã tự đóng sầm cánh cửa giải thoát của chính mình.
Hãy nhớ lấy: Tôi không cần quý vị tin tôi. Tôi đang giúp quý vị tiếp cận với Sự Thật (Sacca) — thứ duy nhất có thể cứu rỗi quý vị khỏi cuộc luân hồi kinh tởm này. Đừng dùng thái độ thiếu lịch sự để phê phán Chánh Pháp khi bản thân quý vị chưa đủ trí khôn để hiểu nổi một dòng kinh tạng.
Hãy nhìn vào sự thật này để thấy mình nhỏ bé và may mắn đến nhường nào: Để được làm kiếp người như chúng ta hôm nay, ngồi đây lướt Facebook với đầy đủ lục căn, là một điều khó hơn cả việc một con rùa mù, một trăm năm mới nổi lên mặt biển một lần, và cái đầu của nó phải xỏ đúng vào lỗ tròn của một tấm gỗ mục đang lênh đênh vô định giữa đại dương mênh mông.
Thế nhưng, có được thân người vẫn chưa là gì so với sự xuất hiện của một vị Phật Chánh Đẳng Giác . Trong toàn thể vũ trụ này, hàng tỷ tỷ đại kiếp mới có một vị Phật xuất thế. Và quy luật bất biến của pháp giới là: Trong một thời kỳ giáo hóa, không bao giờ có vị Phật thứ hai cùng tồn tại. Đó là sự thật sắt đá được ghi trong Kinh Đa Giới (Bahudhatuka Sutta).
Tất cả những thứ thuyết giảng về “Vạn Phật”, về những cõi Tịnh độ phương này phương nọ với hàng nghìn vị Phật “tưởng tượng” chỉ là sản phẩm của những kẻ ngụy tạo, vẽ vời để dẫn dụ những kẻ ngu si, khiếp nhược, không dám đối diện với thực tại. Đạo Phật là đạo của Trí Tuệ, không phải là cái chợ tâm linh để quý vị mặc cả bằng lễ vật cúng bái và những lời cầu xin rẻ tiền.
Quý vị hãy mở mắt ra mà nhìn vào bản chất của cuộc đời này qua lăng kính của Vô thường – Khổ – Vô ngã:
* Vô thường (Anicca): Không có gì là bền vững. Từ một hạt bụi đến cả hệ mặt trời, tất cả đều đang tan rã trong từng sát-na. Sự trẻ trung, sức khỏe và cả mạng sống của quý vị đang rỉ sét từng giây. Cái mà quý vị gọi là “tôi” thực chất chỉ là một dòng thác của các uẩn đang biến diệt liên tục.
* Khổ (Dukkha): Đây là điều tôi muốn quý vị phải kinh hãi. Đừng tưởng rằng lên cõi Trời là sướng, hay làm đại gia là hạnh phúc. Trong nhãn quan Chánh pháp, từ địa ngục ngạ quỷ cho đến Phạm thiên cao nhất, tất cả đều là Khổ.
* Hãy nhìn lại: Số lượng máu và nước mắt quý vị đã đổ ra trong vô lượng kiếp còn nhiều hơn nước trong bốn biển.
* Số xương cốt quý vị để lại sau mỗi cái chết chất cao như núi Vepulla.
* Sự tái sinh rồi chết đi, lập lại một cách kinh dị và ớn lạnh. Chừng nào còn hiện hữu, chừng đó quý vị còn nằm trong hàm răng của tử thần.
* Vô ngã (Anatta) – Đập tan ảo tưởng về “Linh hồn”: Đây là chỗ mà những kẻ mê tín thường sai lầm nhất. Đừng có ngu si mà nghĩ rằng sau khi chết, sẽ có một cái “linh hồn” như một con bướm chui ra khỏi cái xác đại diện cho quý vị để đi “du lịch” sang kiếp khác.
* Không có linh hồn bất biến nào cả! * Sự tái sinh chỉ là sự nối tiếp của luồng tâm thức do nghiệp lực đẩy đi. Nó giống như việc dùng ngọn lửa của cây nến này để thắp sáng cây nến kia: Ngọn lửa mới không phải là ngọn lửa cũ, nhưng nó cũng không rời ngọn lửa cũ mà có.
* Cái “Tôi” mà quý vị đang cố bám víu thực chất là một sự trống rỗng, một ảo ảnh được tạo nên bởi sự kết hợp của các nhân duyên.
Đừng nói với tôi về “84.000 pháp môn” như một cái cớ để dung túng cho sự mê tín. Đó là một cách hiểu sai lệch hoàn toàn. Chư Phật từ quá khứ đến vị lai chỉ dạy duy nhất: Tứ Diệu Đế và Bát Chánh Đạo. Không có “mùa xuân” nào dành cho những thứ kinh điển “sinh sau đẻ muộn”, vẽ vời ra những cách tu tập dễ dãi, cầu khấn để được cứu rỗi.
Sự nghèo khổ, tật nguyền hay thông minh, giàu có của quý vị hôm nay đều là kết quả của Hạnh nghiệp từ đời trước. Khấn bái là vô ích! Cầu xin là vô vọng! Không có một thế lực thần linh nào có thể thay đổi được quỹ đạo của Nghiệp.
* Nếu quý vị nghèo, cầu khấn không làm quý vị giàu. Chỉ có sự bố thí và tinh tấn lao động mới thay đổi được nhân quả.
* Nếu quý vị ngu si, tụng niệm hàng nghìn biến kinh mà không hiểu nghĩa lý cũng không thể khai mở trí tuệ.
Muốn giải thoát, quý vị phải tự mình Thấu rõ nỗi khổ và Tinh tấn đoạn trừ tham ái. Đạo Phật là đạo của những bậc anh hùng tự chiến thắng chính mình, không phải là nơi trú ẩn cho những kẻ hèn nhát, lười biếng, dựa dẫm vào tha lực.
Quý vị đang sống trong một ngôi nhà đang bốc cháy mà vẫn mải mê bàn luận về màu sắc của ngọn lửa hay ngồi chờ một “vị thần” nào đó đến cứu. Sự hiện hữu trong luân hồi là một sự kinh tởm, một vòng lặp đầy máu và nước mắt.
Hãy tỉnh dậy! Hãy dẹp bỏ những hý luận phàm phu, dẹp bỏ sự bảo thủ của một bộ não đầy rác rưởi ảo tưởng mê tín để tiếp nhận ánh sáng của Chánh Tạng Pali. Sự giải thoát không nằm ở những trang kinh ngụy tạo, mà nằm ở sự thấu triệt bản chất của Khổ và con đường Diệt Khổ.
Này những kẻ còn đang mơ mộng về một “Đấng Sáng Thế” hay một “Chân ngã” vĩnh hằng! Hãy dùng trí tuệ mà quán chiếu quy luật Thập Nhị Nhân Duyên (Paṭiccasamuppāda) – xương sống của Chánh pháp Pali.
Thế giới này không được tạo ra bởi bất kỳ vị thần linh nào, cũng không có một “linh hồn” nào nhảy từ xác này sang xác khác. Tất cả chỉ là một chuỗi mắt xích của nhân và quả, sinh và diệt:
* Do Vô minh (Avijjā) che lấp, không thấy được sự thật về KHỔ ĐẾ, nên mới phát khởi Hành (Saṅkhāra) – những ý định tạo nghiệp.
* Do có Hành nên mới có Thức (Viññāṇa) nối kết sang kiếp sau.
* Do có Thức nên mới có Danh Sắc (Nāmarūpa), rồi đến Lục Nhập (Saḷāyatana), Xúc (Phassa), Thọ (Vedanā)…
Cái mà quý vị gọi là “Tôi” hay “Linh hồn” thực chất chỉ là một phản ứng hóa sinh và tâm lý phức tạp. Khi cái chết đến, thức tái sinh khởi lên như một luồng điện tiếp nối, không có một “thực thể” nào di chuyển cả. Nghĩ rằng có linh hồn bất tử là rơi vào Thường kiến, nghĩ rằng chết là hết là rơi vào Đoạn kiến. Cả hai đều là tà kiến đưa quý vị xuống vực thẳm của sự mê muội.
Trong vũ trụ này, chỉ có sự vận hành của Pháp (Dhamma), không có chỗ cho những câu chuyện thần thoại về sự cứu rỗi. Nếu quý vị không chặt đứt mắt xích Vô minh, quý vị sẽ mãi mãi là nô lệ trong vòng xoáy kinh dị này, nơi mà sự sinh ra chỉ là để chờ đợi sự già, chết, sầu, bi, khổ, ưu, não.
Hãy nghe đây, đây là sự thật mà những kẻ buôn thần bán thánh không bao giờ muốn quý vị biết! Trong Kinh Asibandhakaputta (Tương Ưng Bộ), Đức Thế Tôn đã dùng một ví dụ đanh thép:
> Nếu một người ném một tảng đá lớn xuống hồ nước sâu, rồi một đám đông tụ tập lại cầu khẩn, van xin: “Này tảng đá, hãy nổi lên! Này tảng đá, hãy trôi vào bờ!”, liệu tảng đá đó có nổi lên nhờ lời cầu khẩn không? Câu trả lời là KHÔNG bao giờ! Cũng vậy, một kẻ sống ác hạnh, đầy rẫy tham sân si, khi chết đi do nghiệp lực nặng nề sẽ rơi vào đọa xứ. Không một đàn tràng cầu siêu nào, không một lời tụng niệm của hàng nghìn ông thầy nào có thể nhấc bổng cái nghiệp lực đen tối đó để đưa họ lên cõi trời. Điều đó là trái tự nhiên, là hoang đường!
Tương tự, việc Cúng sao giải hạn hay xem ngày giờ tốt xấu là một sự sỉ nhục vào trí tuệ của bậc Chánh Biến Tri. Đức Phật dạy rằng: “Sát-na nào chúng sanh làm việc lành, sát-na đó là giờ tốt, là ngày tốt”. Vận mệnh của quý vị nằm trong bàn tay quý vị, nằm trong hành động của quý vị, chứ không nằm ở những vì sao cách xa hàng triệu năm ánh sáng hay những lá bùa bình an rẻ tiền. Việc quỳ lạy trước những hình nhân thế mạng chỉ chứng tỏ quý vị đang quá khiếp nhược và thiếu hụt trầm trọng về kiến thức Chánh pháp.
Đạo Phật là đạo của Sư Tử Hống, không phải đạo của những con cừu non run rẩy đi tìm sự che chở. Chánh pháp là để tự mình chứng đạt.
Quý vị nghèo là vì quý vị đã keo kiệt trong quá khứ. Quý vị khổ là vì quý vị đã gieo rắc sự đau đớn cho người khác. Quý vị ngu si là vì quý vị đã không chịu học hỏi, trau dồi trí tuệ, lại còn bảo thủ ôm lấy những tà thuyết mị dân. Đừng đi cầu xin ai cả!
* Thay vì cầu giàu sang, hãy tập Bố thí (Dāna).
* Thay vì cầu bình an, hãy giữ Giới hạnh (Sīla).
* Thay vì cầu thông minh, hãy thực hành Thiền tuệ (Vipassanā).
Bất kỳ một sự cứu rỗi nào hứa hẹn từ bên ngoài đều là thuốc độc bọc đường. Chừng nào quý vị còn hy vọng vào một “mùa xuân” 84.000 pháp môn có thể giúp quý vị đắc đạo mà không cần nỗ lực, chừng đó quý vị vẫn còn là miếng mồi ngon cho những kẻ ngụy giáo. Chánh pháp chỉ có một vị duy nhất: Vị Giải Thoát. Và con đường duy nhất là Bát Chánh Đạo – bắt đầu từ Chánh Kiến (thấy đúng sự thật) chứ không phải bằng sự u mê, mù quáng.
Hãy nhìn sâu vào sự hiện hữu của chính mình. Quý vị đang mang một cái xác thây ma biết đi, đầy rẫy bất tịnh, được bao bọc bởi một lớp da mỏng manh. Quý vị tự hào về nhan sắc, về tài sản, về địa vị? Tất cả chỉ là đống rác của thời gian!
Hãy nhớ lại lời dạy về lượng xương chất cao như núi. Quý vị đã chết quá nhiều lần đến mức không còn một tấc đất nào trên hành tinh này mà không có xương cốt của quý vị. Sự tái sinh lặp đi lặp lại này không có gì là thú vị, nó là một sự ớn lạnh. Nếu không thức tỉnh ngay bây giờ, khi phước báu làm người cạn kiệt, quý vị sẽ rơi thẳng vào địa ngục A-tỳ, nơi mà một tiếng la hét đau đớn cũng kéo dài hàng tỷ năm. Lúc đó, không có Facebook để lướt, không có hý luận để tranh cãi, chỉ có sự hối hận muộn màng trong biển lửa của ác nghiệp.
Này những kẻ đang mơ ngủ giữa ban ngày! Hãy nghe cho rõ lời dạy của bậc Đạo Sư trong Kinh Pháp Cú (Dhammapada, câu 165):
> “Tự mình làm điều ác, tự mình sanh ô nhiễm.
> Tự mình không làm ác, tự mình thanh tịnh.
> Tịnh hay không tịnh đều do tự mình.
> Không ai có thể làm cho người khác thanh tịnh được.”
Câu kinh này là một cái tát trời giáng vào mặt những kẻ đang tin rằng chỉ cần niệm tên một vị Phật hay Bồ Tát ở cõi khác là sẽ được rước đi, được gánh nghiệp thay. Đó là Tà kiến tai hại nhất! Đức Phật Thích Ca – bậc Thầy của chư Thiên và nhân loại – cũng chỉ là người chỉ đường . Ngài không phải là thượng đế ban phước giáng họa, càng không phải là kẻ bảo kê cho những tội lỗi của quý vị.
Việc quý vị tin rằng có thể đới nghiệp vãng sanh, hay trông chờ vào sự cứu rỗi của một thế lực bên ngoài, chính là liều thuốc phiện tâm linh. Nó ru ngủ quý vị trong sự lười biếng, khiến quý vị từ bỏ sự nỗ lực tự thân. Đừng biến đạo Phật trí tuệ thành nơi dung chứa cho những tâm hồn yếu đuối, hèn nhát, không dám chịu trách nhiệm cho hành động của mình!
Quý vị lên Facebook khoe thân xác, khoe sự sang trọng, tô son trét phấn để che đậy cái gì? Trong nhãn quan của Thiền quán (Vipassanā), cái thân xác mà quý vị nâng niu chiều chuộng này chỉ là một cái bao da chứa đựng đồ ô trược.
Hãy quán chiếu theo Kinh Vijaya (Kinh Chiến Thắng):
* Bên trong cái vẻ ngoài hào nhoáng đó là gì? Là ruột già, ruột non, dạ dày chứa đầy thức ăn đang phân hủy.
* Là máu, mủ, đờm, dãi, nước tiểu và phân.
* Chỉ cần lớp da mỏng bên ngoài bị rách ra, không ai dám lại gần vì mùi hôi thối nồng nặc.
Vậy mà quý vị si mê, đắm đuối vào sắc dục, vào sự hưởng thụ trên cái đống rác di động này. Sự luyến ái thân xác chính là sợi dây xích sắt cột chặt quý vị vào cõi Dục giới thấp hèn. Chừng nào chưa thấy sự Ghê tởm đối với thân này, chừng đó quý vị còn là nô lệ của Ma vương, còn phải tái sinh để mang lấy cái gánh nặng thối tha này thêm vô lượng kiếp nữa.
Đừng ngu si mà tin vào những lời đường mật rằng “thời mạt pháp không tu được giác ngộ, chỉ cần niệm Phật là đủ”. Đó là lời của ma thuyết! Giáo pháp của Như Lai là Vượt thời gian . Thời nào còn người thực hành Bát Chánh Đạo, thời đó còn có Thánh nhân.
* Giới (Sīla): Không sát sanh, trộm cắp, tà dâm, nói dối, uống rượu. Đây là nền móng. Không giữ giới mà đòi giải thoát thì cũng như kẻ muốn xây lâu đài trên cát lún.
* Định (Samādhi): Nhiếp phục cái tâm lăng xăng như khỉ vượn, không phải để cầu thần thông hay nhìn thấy hào quang ảo giác, mà để tâm trở nên sắc bén.
* Tuệ (Paññā): Dùng lưỡi gươm trí tuệ quán chiếu vào Danh – Sắc, thấy rõ sự sinh diệt của từng sát-na, thấy rõ Không có cái TÔI nào cả.
Chỉ có con đường này – con đường Giới Định Tuệ – mới đưa đến sự đoạn tận khổ đau. Tất cả các con đường khác hứa hẹn sự dễ dãi, nhanh chóng đều là đường đi vào bụi rậm, dẫn đến hang ổ của tà kiến. Đừng mặc cả với chân lý!
Tôi viết những dòng này, lời lẽ có thể gai góc, khó nghe, như thuốc đắng dã tật. Nhưng đó là tâm từ bi của người cầm dao phẫu thuật cắt bỏ khối u ung thư tư tưởng cho quý vị.
Những kẻ “đạo đức giả” sẽ nói tôi ngạo mạn, thiếu ái ngữ. Nhưng xin thưa, với những kẻ đang ngủ say trong căn nhà cháy, thì tiếng hét thất thanh hay gáo nước lạnh tạt vào mặt mới là hành động cứu mạng, chứ không phải lời ru êm đềm.
Tôi khinh bỉ cái tư duy nô lệ, thích quỳ lạy van xin hơn là đứng thẳng lưng tu tập. Tôi thương hại cho cái kiếp người hiếm hoi của quý vị đang bị lãng phí vào những trò hề mê tín dị đoan.
Chánh pháp Tam Tạng Pali sừng sững như núi chúa Tu-di, bất động trước gió bão của tà thuyết. Quý vị tin hay không, núi Tu-di vẫn đứng đó. Nhưng nếu quý vị không bám vào núi, mà bám vào những cọng rác trôi nổi của ngụy kinh, thì dòng nước lũ luân hồi sẽ cuốn phăng quý vị xuống vực thẳm.
Đừng đợi đến lúc nằm trên giường bệnh, hơi thở hắt ra, tay chân lạnh ngắt mới bắt đầu hối hận. Lúc đó, nghiệp lực đen tối (Ác nghiệp) sẽ hiện ra như những bóng ma, lôi kéo tâm thức quý vị vào bụng chó, bụng heo, hay vào chảo dầu sôi sục. Lúc đó, không có Facebook để quý vị than vãn, không có người thầy tà nào đến cứu quý vị được đâu.
Hãy thức tỉnh ngay bây giờ!
Hãy vứt bỏ những cuốn sách dạy cúng bái vô nghĩa.
Hãy tìm đọc Kinh Tạng Nikaya – lời vàng ròng của Đức Phật.
Hãy bắt đầu quan sát hơi thở, quan sát tâm mình, sống chánh niệm từng phút giây.
Đó là cách duy nhất để quý vị không uổng phí kiếp người này. Đó là cách duy nhất để trân trọng sự hy hữu tỷ tỷ năm mới có một lần này.
– Khải Tuệ Quang –
