Biên Soạn: Khải Tuệ Quang
Mỗi độ tháng Bảy về, đám đông lại hoảng sảng nấp sau nỗi sợ hãi cõi âm, chen chúc chốn chùa chiền để dâng mâm cỗ, gõ mõ và đốt thành tro vô số giấy tiền vàng mã. Họ tự dối lòng rằng đó là sự tích phước, là hiếu nghĩa hay xót thương người đã khuất.
Nhưng dưới ánh sáng Trí Tuệ của Chánh Pháp, toàn bộ kịch bản ấy chỉ là sự trần trụi của Tâm Tham và Tâm Sợ Hãi – một cuộc đổi trác đốn mạt được khéo léo khoác lên chiếc áo tín ngưỡng ngoại đạo để mạo danh Giáo Pháp của Bậc Tỉnh Thức.
Đức Phật là Bậc Tỉnh Thức, Bậc Đại Giác Ngộ, Bậc Thầy của trời người, Bậc A-la-hán đã hoàn toàn sạch bóng phiền não. Ngài đã đoạn trừ tận gốc mọi vi tế tham ái, buông xả trọn vẹn mọi dính mắc trần gian để bước lên đỉnh cao của sự tự do và giải thoát rốt ráo.
Thế nhưng, đám đông chìm trong u mê lại đớn hèn mang dăm ba xấp giấy tiền giả, mâm cỗ cúng bái cùng vài đồng lẻ đặt lên bệ thờ để ngã giá, cầu xin phát tài, mua bán hanh thông và mong muốn tẩy xóa những nghiệp ác do mình gây ra.
Đó tuyệt đối không phải là sự thành kính, mà là một cuộc hối lộ tâm linh đốn mạt, phô bày sự tham lam và sợ hãi trần trụi. Đem sự vơ vét vô đáy của phàm phu ra mặc cả với Bậc đã đoạn trừ sạch bóng tham ái và xả bỏ toàn bộ thế gian, chính là sự xúc phạm tột cùng đối với Trí Tuệ Giác Ngộ và Quy Luật Nhân Quả!
Mỗi chúng sinh là chủ nhân duy nhất và là kẻ thừa tự chính nghiệp lực của mình, không một vị thần linh, không một hình thức cúng bái nào có thể đứng ra can thiệp, gánh tội hay bán phước cho ai.
Kẻ cả đời gian dối, trộm cắp, tích tụ nghiệp ác mà u mê tin rằng chỉ cần đốt vài đống giấy giả hay bày vẽ lễ cúng là xóa sạch được bất thiện nghiệp, đó là sự tự lừa mị đốn mạt tột cùng.
Sự bám chấp mù quáng vào các nghi lễ hình thức bề ngoài để mong tháo chạy khỏi quy luật Nhân Quả chính là tà kiến Giới Cấm Thủ – si mờ tối đen trói buộc con người vĩnh viễn trong luân hồi sanh tử.
Người đời nơm nớp sợ hãi những linh hồn đói khát nơi phiêu bạt, nhưng lại hoàn toàn mù lòa trước con ngạ quỷ tham lam, ích kỷ đang gào xé ngay trong lồng ngực mình.
Mọi sự dâng cúng bắt nguồn từ nỗi sợ mất mát hay khao khát vơ vét thêm tài lộc thực chất chỉ là hành vi trần trụi của tâm tham và tâm sợ hãi. Một cỗ xe vận hành bằng động cơ ích kỷ thì vĩnh viễn chỉ đưa con người đâm sầm vào vực thẳm của đau khổ.
Trong Chánh Pháp, tuyệt đối không tồn tại cái gọi là cõi âm, cũng không hề có linh hồn lang thang hay thân trung ấm nằm chờ đầu thai. Ngay khi tâm Tử vừa diệt, tâm Tái Sanh lập tức khởi lên trong cùng một sát-na, đưa chúng sinh tái sinh ngay tức khắc vào một trong 31 cõi sống tùy thuộc vào Nghiệp lực đã gieo.
Thế nên, khái niệm cõi âm hay tháng cô hồn hoàn toàn là sự bịa đặt u mê của tà kiến dân gian. Người chết đã lập tức tái sinh thành người, chư thiên, súc sanh, hay sa rơi vào địa ngục ngay khi đứt hơi thở. Họ hoàn toàn không ở đó để nhận giấy tiền, mâm cỗ hay đồ mã.
Sự hồi hướng phước báu chỉ có tác dụng duy nhất đối với một loại ngạ quỷ đặc biệt, đó là loại ngạ quỷ sống bằng phước hồi hướng. Khi người sống tạo lập thiện nghiệp thanh tịnh qua Bố thí, Giữ giới, Tu tập rồi cất lời chia sẻ, nếu chúng sinh ngạ quỷ đó có mặt và tự khởi tâm hoan hỷ đón nhận, thì chính trạng thái tâm hoan hỷ đó mới giúp họ tự chuyển hóa cảnh giới.
Việc đốt giấy tiền vàng mã, giết mổ cỗ bàn hay vái van cúng bái thuần túy là sự cuồng tín bắt nguồn từ tâm tham và tâm sợ hãi. Những hành vi tà kiến đó chỉ gieo thêm ác nghiệp tối đen thiêu đốt người sống, chứ không một chúng sinh đã quá cố nào nhận được hay cần đến những thứ rác rưởi trần tục đó!
Chánh Pháp là con đường của sự tỉnh thức rốt ráo, nhìn thẳng vào sự thật mọi pháp hữu vi đều Vô Thường, Khổ và Vô Ngã để tự gột rửa phiền não ngay trên thân tâm mình.
Hãy dừng ngay việc mạo danh Phật Giáo để thực hiện những cuộc giao dịch tâm linh tà kiến mê tín dị đoan. Chỉ khi dũng cảm đập tan ảo tưởng về bản ngã, con người mới thực sự chạm đến sự bình an và tự do giải thoát chân thật.
– Khải Tuệ Quang –
🌐 Website Phá Tà Hiển Chánh – Chia Sẻ Chánh Pháp Khaituequang.com
